Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 10

  1. Home
  2. Phòng Lưu Trữ Số 7
  3. Chương 10
Prev
Novel Info

Cơn mưa tầm tã cuối cùng cũng dứt, để lại một thành phố Tân Hải rét mướt và nhớp nháp. Trong căn phòng trọ đổ nát, Ngô An ngước nhìn Trần Khải. Đôi mắt cô, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên tia sáng sắc lẹm của một người làm nghề y – một loại lý trí lạnh lùng đến tàn nhẫn.

“Trần Khải, nghe này,” cô nói, giọng khàn nhưng vững chãi. “Họ có thể sửa lại ký ức của anh, họ có thể mua chuộc thầy của tôi, nhưng họ không thể sửa lại cấu trúc của sự thật vật lý. Những thi thể không biết nói dối, và những vết sẹo trên người anh là thật. Chúng ta sẽ không đánh bằng ký ức của anh nữa. Chúng ta sẽ đánh bằng hồ sơ của tôi.”

Trần Khải hít một hơi thật sâu, gật đầu. Hai mảnh vỡ của một cơn ác mộng bắt đầu ghép lại: Những chứng cứ pháp y tỉ mỉ của Ngô An và chuỗi tài liệu điều tra báo chí bị kiểm duyệt của Trần Khải. Họ nhận ra kẻ đứng sau không phải là một bóng ma, mà là một thực thể sống bằng xương thịt, kẻ đang nắm giữ quyền lực tuyệt đối để “viết lại” lịch sử của ngành tư pháp thành phố.

Khu điều trị ngầm của Bệnh viện An Phúc.

Trong không gian đặc quánh mùi ozone và hóa chất, một bóng người thanh mảnh, mặc bộ vest xám phẳng phiu đang đứng trước những tủ kính chứa mẫu vật. Đó là Vương Trạch – Cố vấn tâm lý cao cấp của Sở Công an, người mà Ngô An từng tôn trọng như một bậc đàn anh.

“Các em đến muộn hơn tôi tưởng,” Vương Trạch quay lại, nụ cười trên môi hắn dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình. “Số 07, cậu vẫn chưa nhớ ra tôi sao? Tôi chính là người đã tặng cậu ‘món quà’ của sự lãng quên mười lăm năm trước.”

Trần Khải siết chặt nắm đấm, cơn đau đầu lại ập tới. Những bức tường bắt đầu như vặn vẹo, những âm thanh nhiễu trắng từ quá khứ vang lên trong đại não. Vương Trạch bắt đầu hạ thấp giọng, sử dụng kỹ thuật thôi miên bằng ngôn từ:

“Nhìn vào bức tường đi Khải… Cậu thấy gì? Những đứa trẻ đang khóc… Lửa đang cháy… Cậu chính là kẻ đã châm ngọn lửa đó để chạy trốn, đúng không?”

“Đừng nghe hắn!” Ngô An hét lớn, tiếng vang dội vào vách đá. Cô rút ra tập ghi chú hiện trường, đọc to từng chữ như một bản án. “Nạn nhân Lâm Đại Vinh: Vết siết ngang 0.5cm, lực đạo từ dưới lên trên. Kẻ giết người cao khoảng 1m75, thuận tay trái. Bác sĩ Trương Hoài Nam: Chết do xyanua, nhưng trên mu bàn tay có vết tiêm tĩnh mạch mờ – kẻ sát nhân đã khống chế nạn nhân bằng thuốc mê trước. Vương Trạch, trên tay trái của anh có vết trầy xước do phản xạ co quắp của Lâm Đại Vinh gây ra. Anh không phải là thần thánh, anh chỉ là một kẻ giết người vụng về cố che đậy quá khứ bằng tâm lý học!”

Tiếng nói của Ngô An như một sợi dây thừng kéo Trần Khải ra khỏi vũng lầy của sự thao túng. Anh mở mắt, nhìn thẳng vào Vương Trạch.

“Ký ức của tôi có thể giả, nhưng nỗi đau của những người đã chết là thật,” Trần Khải lao tới.

Cuộc đối đầu diễn ra trong sự im lặng nghẹt thở dưới hầm ngầm. Vương Trạch rút ra một con dao phẫu thuật – con dao bạc trong lời kể của bà Tần. Hắn điên cuồng lao về phía Trần Khải, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm những mật mã điều khiển tâm lý. Nhưng Trần Khải không còn nhìn vào mắt hắn. Anh nhìn vào những vết sẹo, nhìn vào những bằng chứng vật lý mà Ngô An đã vạch ra.

Đoàng!

Tiếng súng điện vang lên. Ngô An đứng đó, đôi tay không hề run rẩy. Vương Trạch ngã xuống, cơ thể co giật dưới dòng điện, con dao bạc rơi leng keng trên sàn bê tông.

“Sự thật không được chôn,” Ngô An bước tới, nhặt con dao lên, đôi mắt cô lạnh lùng nhìn kẻ từng là đồng nghiệp. “Và hồ sơ của anh sẽ được số hóa ngay bây giờ.”

Trần Khải giơ chiếc điện thoại lên. Một buổi phát trực tiếp (livestream) đã diễn ra suốt mười phút qua. Toàn bộ lời tự thú về “Dự án 07” và sự thật về vụ cháy An Phúc đã được gửi thẳng tới hàng triệu người dùng mạng xã hội và các cơ quan báo chí trung ương. Hệ thống mà Vương Trạch dày công xây dựng để bảo vệ chính mình đã sụp đổ chỉ trong vài phút bởi sức mạnh của thông tin đại chúng.

Một tuần sau.

Cổng Bệnh viện An Phúc bị niêm phong vĩnh viễn bởi Bộ Công an. Những tập hồ sơ trong phòng số 7 đã được số hóa và đưa ra ánh sáng, minh oan cho hàng chục nạn nhân của các thí nghiệm phi nhân tính. Giáo sư Lâm và Vương Trạch cùng mạng lưới liên đới đã bị bắt giữ.

Trước sân sau của tòa nhà tư pháp, sương sớm vẫn còn đọng trên những tán lá. Ngô An đứng đó, nhìn lên bầu trời xám xịt của Tân Hải. Cô đã nộp đơn từ chức. Một pháp y không thể làm việc khi niềm tin vào hệ thống đã nứt vỡ, ít nhất là lúc này.

Một bóng người cao ráo bước tới bên cạnh cô. Trần Khải đưa cho cô một điếu thuốc. Ngô An vốn không hút thuốc, nhưng lần này cô đón lấy.

Hai người đứng im lặng, làn khói trắng nhạt nhòa tan vào sương. Họ không có những lời thề thốt, không có những cái ôm thắm thiết. Giữa họ là một sự gắn kết kỳ lạ – thứ tình đồng đội nảy sinh từ đống tro tàn, của những kẻ đã cùng nhau đi qua địa ngục và chọn cách sống sót bằng sự thật.

“Anh định làm gì tiếp theo?” Ngô An hỏi, mắt vẫn nhìn về phía xa.

“Tiếp tục viết,” Trần Khải nhếch môi, nụ cười đầu tiên sau nhiều năm không mang theo sự mệt mỏi. “Tôi không còn quá khứ để hoài niệm, nên tôi sẽ dùng hiện tại để đòi lại công bằng cho những người khác. Còn cô?”

“Tôi sẽ đi du lịch một thời gian. Có lẽ sẽ học thêm về tâm lý học tội phạm… để không bao giờ bị lừa bởi những ‘cố vấn’ như thế nữa.”

Trần Khải gật đầu. Anh vứt đầu thuốc xuống đất, dẫm nát. “Hợp tác vui vẻ, bác sĩ Ngô.”

“Hợp tác vui vẻ, phóng viên Trần.”

Họ quay lưng bước đi về hai hướng khác nhau khi tiếng chuông tòa soạn vang lên từ phía xa. Phòng lưu trữ số 7 đã đóng cửa, nhưng sự thật mà nó chứa đựng sẽ mãi mãi không bao giờ bị lãng quên.

Hai chiếc bóng cô đơn đổ dài trên mặt sân, không bao giờ giao nhau, nhưng cùng hướng về phía mặt trời đang khuất sau những tòa nhà chọc trời của Tân Hải. Cơn ác mộng đã kết thúc, nhưng những người sống sót vẫn phải tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 10"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
Tháng 3 30, 2026
sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
Tháng 3 29, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
Tháng 3 29, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay