Chương 1
Thành phố Tân Hải vào tháng Ba luôn bị bủa vây bởi những cơn mưa phùn nhớp nháp. Tiết trời ẩm lạnh khiến mùi vôi vữa mục nát trong khu kho hồ sơ bỏ hoang của Sở Công nghiệp cũ càng trở nên nồng nặc.
Ngô An bước xuống từ chiếc xe jeep chuyên dụng, đôi bốt da nện xuống vũng nước đọng phát ra tiếng “bõm” khô khốc. Cô không che ô, mặc kệ những hạt mưa li ti bám trên mái tóc tém cắt cao, tôn lên khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như tạc từ đá cẩm thạch. Ở tuổi 29, Ngô An đã là một trong những bác sĩ pháp y xuất sắc nhất của phân cục phía Đông, nổi tiếng với biệt danh “Cỗ máy không cảm xúc”.
“Bác sĩ Ngô, cô đến rồi.” Lão Hình – một cảnh sát hình sự kỳ cựu – đưa tay gạt mồ hôi trên trán, dù trời đang lạnh. “Hiện trường ở tầng 2, khu kho hồ sơ giấy tờ cũ. Nạn nhân là nam giới, chết trong tư thế treo cổ.”
Ngô An gật đầu, đeo găng tay cao su, kiểm tra hòm dụng cụ rồi bước vào trong. Ánh đèn pin quét qua những kệ sắt rỉ sét cao ngất ngưỡng, nơi chứa hàng vạn tập hồ sơ đóng bụi vàng ố. Trong không gian tĩnh mịch này, một âm thanh lạ kỳ đột ngột lọt vào tai cô.
Rè… rè…
Đó là tiếng quay của băng từ trong một chiếc máy cassette cũ kỹ.
Giữa căn phòng rộng lớn, một thi thể nam giới đang lơ lửng trên sợi dây thừng nylon màu xanh. Dưới chân nạn nhân, chiếc máy cassette đời cũ đang chạy, cuộn băng quay chậm chạp nhưng không phát ra nhạc, chỉ có tiếng nhiễu từ trắng xóa, nghe như tiếng gió rít qua kẽ răng của một kẻ đang hấp hối.
Ngô An bắt đầu công việc. Cô không nhìn vào mặt nạn nhân ngay, mà quan sát tổng thể. Nạn nhân khoảng 45 tuổi, mặc bộ vest phẳng phiu nhưng đôi giày da lại dính đầy bùn đất mới.
“Ai phát hiện ra thi thể?” Ngô An hỏi, giọng cô trong trẻo nhưng không có hơi ấm.
“Là tôi.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau cánh cửa sắt. Ngô An quay lại. Một người đàn ông cao ráo, mặc áo khoác măng tô tối màu, quầng thâm dưới mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sắc sảo như dao cạo.
“Trần Khải, phóng viên của tờ Thời báo Tân Hải,” Lão Hình giới thiệu với vẻ mặt hơi khó xử. “Nạn nhân là Lâm Đại Vinh, từng là điều dưỡng trưởng. Anh ta là nguồn tin mà Trần Khải đang theo dõi.”
Ngô An khẽ cau mày, ánh mắt lướt qua thẻ nhà báo treo trên cổ người đàn ông kia rồi dừng lại ở cuốn sổ ghi chép trên tay anh ta. Cô rất ghét phóng viên – những kẻ luôn cố gắng nhào nặn sự thật khô khốc thành những câu chuyện kịch tính để câu khách.
“Hiện trường vụ án chưa được phong tỏa kỹ sao?” Ngô An hỏi Lão Hình, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào Trần Khải. “Người ngoài không nên có mặt ở đây.”
“Tôi không phải người ngoài,” Trần Khải bước lên một bước, giữ khoảng cách vừa đủ nhưng đủ để Ngô An cảm nhận được sự đối đầu. “Lâm Đại Vinh đã gọi cho tôi lúc 2 giờ sáng, nói rằng anh ta tìm thấy thứ gì đó ở ‘phòng lưu trữ số 7’. Khi tôi đến đây, anh ta đã như thế này rồi.”
Ngô An không đáp lại. Cô quay lại phía thi thể, nâng cằm nạn nhân lên để kiểm tra vết hằn trên cổ.
“Vết hằn hình chữ U, sâu ở phía trước và mờ dần về phía sau tai, phù hợp với cơ chế treo cổ tự sát,” Ngô An lẩm bẩm như đang đọc một bản báo cáo. Tuy nhiên, khi ngón tay cô chạm vào vùng da quanh cổ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướn lên.
Trần Khải quan sát từng cử động của cô. Anh ta nhận ra sự thay đổi nhỏ trong sắc mặt của nữ pháp y. “Có gì đó không đúng, phải không?”
Ngô An im lặng vài giây, sau đó lạnh lùng đáp: “Việc của anh là viết bài, việc của tôi là tìm sự thật. Đừng suy diễn.”
Cô dùng đèn pin soi kỹ vào kết mạc mắt của nạn nhân. Có những điểm xuất huyết nhỏ li ti. Ngô An hạ tầm mắt xuống bàn tay nạn nhân. Các đầu ngón tay hơi tím tái, nhưng dưới móng tay lại sạch sẽ một cách bất thường đối với một người được cho là đã vùng vẫy trong cơn nghẹt thở.
Chiếc máy cassette dưới chân vẫn bền bỉ phát ra tiếng rè rè. Ngô An quỳ xuống, quan sát chiếc máy. Nó được đặt ngay ngắn, chính diện với hướng thi thể đang xoay mặt vào.
“Lâm Đại Vinh là người rất cẩn thận,” Trần Khải đột ngột lên tiếng. “Anh ta mắc chứng rối loạn cưỡng chế nhẹ. Nhìn cách anh ta thắt cà vạt đi, nó luôn là nút thắt Windsor kép hoàn hảo. Một người như vậy, nếu tự sát, sẽ không để giày mình dính bùn dơ bẩn như thế vào văn phòng.”
Ngô An đứng dậy, cởi găng tay. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Khải. Lần này, sự bài xích trong mắt cô giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự đánh giá chuyên môn.
“Dấu vết trên cổ có hai tầng,” Ngô An nói, âm lượng đủ cho Trần Khải và Lão Hình nghe thấy. “Một vết hằn sâu của dây thừng treo cổ, nhưng bên dưới nó có một vết mờ khác, nằm ngang và khép kín. Đó là dấu hiệu của việc bị siết cổ bằng dây thép hoặc dây đàn trước khi bị treo lên.”
Lão Hình hít một hơi lạnh: “Nghĩa là… giết người rồi dựng hiện trường giả?”
“Nạn nhân đã chết trước khi cái thòng lọng này được tròng vào cổ,” Ngô An khẳng định. “Thời gian tử vong khoảng 3 tiếng trước. Tiếng máy cassette kia không phải để tiễn đưa anh ta. Nó là một thông điệp.”
Trần Khải tiến lại gần chiếc máy cassette. “Anh ta nói với tôi về ‘Phòng lưu trữ số 7’. Nhưng nơi này là kho số 3. Tại sao hung thủ lại đưa anh ta đến đây?”
Ngô An nhìn đống hồ sơ mục nát xung quanh. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm sớm xám xịt hắt qua cửa sổ vỡ, tạo nên những bóng ma dài dằng dặc trên tường. Trong không gian nồng mùi tử khí, tiếng máy cassette đột ngột thay đổi.
Tiếng nhiễu trắng biến mất. Thay vào đó là một âm thanh kẽo kẹt của cánh cửa rỉ sét được mở ra, và một giọng nữ khàn đặc, run rẩy vang lên từ cuộn băng:
“Số 7… đừng mở… chúng vẫn ở đó… trong tường…”
Sợi dây thừng treo thi thể Lâm Đại Vinh khẽ xoay nhẹ, khiến cái xác hướng về phía Ngô An và Trần Khải như đang nhìn chằm chằm vào họ bằng đôi mắt trắng dã.
Ngô An mím môi, chiếc thẻ bài pháp y trên ngực áo khẽ rung lên. Trần Khải siết chặt cuốn sổ tay, cảm giác như có một bàn tay lạnh lẽo vừa lướt dọc sống lưng.
Hai con người, một lý trí đến cực đoan, một trực giác đầy kinh nghiệm, đứng giữa hiện trường u ám. Họ chưa biết rằng, xác chết của Lâm Đại Vinh chỉ là trang bìa của một cuốn nhật ký đẫm máu về những ký ức đã bị lãng quên từ 15 năm trước.
“Lão Hình,” Ngô An lên tiếng, giọng cô đanh lại. “Gói chiếc máy cassette này lại. Tôi cần kiểm tra dấu vân tay và cấu trúc âm thanh của cuộn băng này.”
Cô quay sang Trần Khải, ánh mắt không còn sự xua đuổi mà là một lời đề nghị ngầm: “Anh nói anh ta là nguồn tin của anh? Vậy thì anh nợ tôi một bản danh sách những người anh ta đã tiếp xúc gần đây.”
Trần Khải nhếch môi, một nụ cười không có chút ý vị vui vẻ: “Hợp tác vui vẻ, bác sĩ Ngô. Nhưng tôi phải cảnh báo cô, những người dính vào Lâm Đại Vinh… thường không có kết cục tốt đẹp.”
Bên ngoài, cơn mưa Tân Hải bắt đầu nặng hạt hơn, xóa sạch những dấu chân bùn đất dẫn ra khỏi khu kho bãi, để lại ba con người và một xác chết trong không gian đặc quánh hơi thở của quá khứ.