Chương 4
“Ngay giữa đại hội võ lâm, một trưởng lão đột nhiên chết ngay trên đài.”
Tiếng hò reo của hàng ngàn môn sinh võ lâm bỗng chốc lặng bặt. Trên lễ đài cao ngất, vị trưởng lão của Thanh Vân Phái đang đứng dõng dạc luận tội Huyết Y Cung thì bất ngờ ôm cổ, mặt mày tím tái. Lão ngã nhào xuống, toàn thân co giật, máu đen trào ra từ hốc mắt và khóe miệng.
Đám đông bắt đầu náo loạn. Những tiếng gào thét đòi huyết tẩy Ma giáo vang lên như sấm dậy. Giữa sự hỗn loạn đó, một tiểu đệ tử gầy gò, mặt mày lấm lem bụi đất, lặng lẽ len qua dòng người tiến sát về phía thi thể.
“Đừng chạm vào! Có độc!”
Tiếng hô của Liễu Thanh Dao vang lên. Nàng ta vội vã chạy tới, tà váy xanh nhạt bay phấp phới, gương mặt thanh tú lộ vẻ hốt hoảng: “Trưởng lão trúng kịch độc của Huyết Y Cung rồi!”
Tiểu đệ tử nọ khựng lại, đôi mắt phượng dài ẩn dưới vành mũ rách khẽ nheo lại. Đó chính là Tô Vãn Ninh cải trang. Nàng không lùi bước, trái lại còn cúi thấp người, quan sát vệt máu sẫm trên sàn gỗ.
“Liễu cô nương chưa khám nghiệm mà đã biết là độc của Huyết Y Cung sao?”
Giọng nói trầm thấp nhưng rõ mồn một vang lên khiến Liễu Thanh Dao sững sờ. Đám đông bắt đầu dồn sự chú ý về phía “tiểu đệ tử” lạ mặt.
Mộ Dung Chước đứng trên ghế chủ tọa, quạt xếp trên tay khẽ khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn kẻ phá đám, nụ cười quân tử trên môi hơi cứng lại: “Vị tiểu huynh đệ này có ý kiến gì khác?”
Vãn Ninh đứng thẳng dậy, tháo chiếc mũ rách quăng sang một bên, để lộ gương mặt trắng nõn và khí chất lạnh lùng sắc sảo. Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng: “Là yêu nữ! Là Tô Vãn Ninh!”
Trường kiếm của các môn phái đồng loạt tuốt khỏi vỏ. Một vòng vây sát khí siết chặt lấy nàng. Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp động thủ, một bóng dáng cao lớn đã can thiệp. Hạ Trầm Uyên không nói một lời, trường kiếm vẫn nằm trong bao nhưng khí thế của hắn như một ngọn núi vững chãi đứng ngay cạnh Vãn Ninh, ngăn cách nàng với đám đông cuồng nộ.
“Để nàng nói.” Giọng Hạ Trầm Uyên lạnh đến mức làm không khí đông cứng.
Vãn Ninh nhếch môi, bước tới cạnh thi thể trưởng lão. Nàng dùng một chiếc trâm bạc gạt nhẹ khóe miệng tử thi, sau đó đưa lên mũi ngửi: “Máu không có mùi hăng của độc dược Ma giáo, trái lại còn thoang thoảng mùi trà Long Tỉnh. Trưởng lão chết vì suy hô hấp cấp, đồng tử co nhỏ như đầu kim.”
Nàng xoay người, chỉ thẳng vào chén trà còn đang bốc khói trên bàn của Liễu Thanh Dao: “Loại độc này không cần hạ trực tiếp. Chỉ cần thoa một lớp mỏng lên miệng chén, khi trà nóng bốc hơi, độc tính sẽ theo hơi nước ngấm vào phổi. Liễu cô nương, tay trái của cô từ nãy đến giờ luôn nắm chặt trong ống tay áo, là đang giấu lọ thuốc giải hay giấu vết bột độc còn sót lại?”
Gương mặt Liễu Thanh Dao trắng bệch như giấy. Nàng ta lùi lại một bước, giọng run rẩy: “Ngươi… ngươi vu khống! Ta là đại phu cứu người, tại sao ta phải giết trưởng lão?”
“Vì lão ấy là người duy nhất phát hiện ra số lượng lớn thảo dược cứu tế cho vùng dịch năm xưa đã bị tráo thành cỏ rác để ăn chặn công quỹ.” Vãn Ninh lấy từ trong ngực ra cuốn sổ da dê tìm thấy ở hầm ngầm, dõng dạc đọc to từng cái tên: “Mỗi cái tên bị gạch đỏ ở đây đều chết sau khi chất vấn về ngân khố của võ lâm. Liễu cô nương, cô đứng sau cung cấp độc, còn ai đứng sau chỉ đạo cô?”
Mộ Dung Chước bỗng đứng bật dậy, quạt xếp đập mạnh vào lòng bàn tay: “Láo xược! Bắt lấy ả yêu nữ này cho ta!”
Đúng lúc này, Liễu Thanh Dao bỗng ngã quỵ xuống sàn, nước mắt lã chã rơi như mưa. Nàng ta nhìn về phía Hạ Trầm Uyên với ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng: “Huynh… huynh cũng tin ả sao? Ả ta giết người diệt khẩu trong địa lao không được, giờ lại dùng trò ma quái này để vấy bẩn danh tiết của muội. Trầm Uyên, muội vì sơn trang mà tận tụy bao năm, chẳng lẽ không bằng mấy lời xằng bậy của một con quỷ máu?”
Đám đông lại bị lay động bởi những giọt nước mắt mỹ nhân. Tiếng chửi bới bắt đầu nhắm vào Vãn Ninh và cả Hạ Trầm Uyên.
“Hạ Thiếu chủ, chẳng lẽ huynh bị yêu nữ mê hoặc rồi?”
Hạ Trầm Uyên nhìn Liễu Thanh Dao, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây hiện lên sự thất vọng tột cùng. Hắn không nhìn nàng ta nữa, mà chậm rãi rút trường kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng thép va chạm sắc lạnh khiến cả quảng trường nín thở.
“Ta không tin lời nói.” Hắn đứng chắn trước mặt Vãn Ninh, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Mộ Dung Chước: “Ta chỉ tin vào những gì mắt mình thấy.”
Vãn Ninh mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và khiêu khích. Nàng tiến lên sát mép đài, nhìn xuống hàng ngàn người đang sục sôi giận dữ, giọng nói đanh thép vang vọng:
“Bằng chứng không nằm trên miệng ta, nó nằm trong hầm ngầm phủ Minh chủ.”
Liễu Thanh Dao nghe đến đây thì hét lên một tiếng đau đớn, rồi đột ngột lao vào lòng Hạ Trầm Uyên như muốn tìm chỗ dựa, nhưng thực chất bàn tay nàng ta đã lén rút ra một cây kim độc giấu trong kẽ tay.
Vãn Ninh nhanh hơn một bước, nàng tóm lấy cổ tay Liễu Thanh Dao, bẻ ngược ra sau khiến cây kim rơi xuống sàn gỗ, cắm ngập một nửa, thân kim chuyển màu xanh biếc đáng sợ.
“Muốn giết ta bằng chính loại độc cô vừa dùng sao?”
Liễu Thanh Dao khóc rống lên, gào thét như kẻ điên: “Tô Vãn Ninh! Ngươi sẽ không bao giờ thắng được! Ngươi chỉ là một con cờ bị vứt bỏ thôi!”
Mộ Dung Chước lạnh lùng ra lệnh: “Giết sạch bọn chúng!”
Trận chiến đẫm máu chính thức bùng nổ ngay giữa đại hội võ lâm. Giữa đám loạn quân, Vãn Ninh ghé sát tai Liễu Thanh Dao, thì thầm một câu khiến nàng ta chết lặng:
“Chủ tử của cô chưa nói cho cô biết sao? Ta không phải người của thế giới này.”
“Ngay giữa đại hội võ lâm, một trưởng lão đột nhiên chết ngay trên đài.”
Tiếng hò reo của hàng ngàn môn sinh võ lâm bỗng chốc lặng bặt. Trên lễ đài cao ngất, vị trưởng lão của Thanh Vân Phái đang đứng dõng dạc luận tội Huyết Y Cung thì bất ngờ ôm cổ, mặt mày tím tái. Lão ngã nhào xuống, toàn thân co giật, máu đen trào ra từ hốc mắt và khóe miệng.
Đám đông bắt đầu náo loạn. Những tiếng gào thét đòi huyết tẩy Ma giáo vang lên như sấm dậy. Giữa sự hỗn loạn đó, một tiểu đệ tử gầy gò, mặt mày lấm lem bụi đất, lặng lẽ len qua dòng người tiến sát về phía thi thể.
“Đừng chạm vào! Có độc!”
Tiếng hô của Liễu Thanh Dao vang lên. Nàng ta vội vã chạy tới, tà váy xanh nhạt bay phấp phới, gương mặt thanh tú lộ vẻ hốt hoảng: “Trưởng lão trúng kịch độc của Huyết Y Cung rồi!”
Tiểu đệ tử nọ khựng lại, đôi mắt phượng dài ẩn dưới vành mũ rách khẽ nheo lại. Đó chính là Tô Vãn Ninh cải trang. Nàng không lùi bước, trái lại còn cúi thấp người, quan sát vệt máu sẫm trên sàn gỗ.
“Liễu cô nương chưa khám nghiệm mà đã biết là độc của Huyết Y Cung sao?”
Giọng nói trầm thấp nhưng rõ mồn một vang lên khiến Liễu Thanh Dao sững sờ. Đám đông bắt đầu dồn sự chú ý về phía “tiểu đệ tử” lạ mặt.
Mộ Dung Chước đứng trên ghế chủ tọa, quạt xếp trên tay khẽ khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn kẻ phá đám, nụ cười quân tử trên môi hơi cứng lại: “Vị tiểu huynh đệ này có ý kiến gì khác?”
Vãn Ninh đứng thẳng dậy, tháo chiếc mũ rách quăng sang một bên, để lộ gương mặt trắng nõn và khí chất lạnh lùng sắc sảo. Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng: “Là yêu nữ! Là Tô Vãn Ninh!”
Trường kiếm của các môn phái đồng loạt tuốt khỏi vỏ. Một vòng vây sát khí siết chặt lấy nàng. Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp động thủ, một bóng dáng cao lớn đã can thiệp. Hạ Trầm Uyên không nói một lời, trường kiếm vẫn nằm trong bao nhưng khí thế của hắn như một ngọn núi vững chãi đứng ngay cạnh Vãn Ninh, ngăn cách nàng với đám đông cuồng nộ.
“Để nàng nói.” Giọng Hạ Trầm Uyên lạnh đến mức làm không khí đông cứng.
Vãn Ninh nhếch môi, bước tới cạnh thi thể trưởng lão. Nàng dùng một chiếc trâm bạc gạt nhẹ khóe miệng tử thi, sau đó đưa lên mũi ngửi: “Máu không có mùi hăng của độc dược Ma giáo, trái lại còn thoang thoảng mùi trà Long Tỉnh. Trưởng lão chết vì suy hô hấp cấp, đồng tử co nhỏ như đầu kim.”
Nàng xoay người, chỉ thẳng vào chén trà còn đang bốc khói trên bàn của Liễu Thanh Dao: “Loại độc này không cần hạ trực tiếp. Chỉ cần thoa một lớp mỏng lên miệng chén, khi trà nóng bốc hơi, độc tính sẽ theo hơi nước ngấm vào phổi. Liễu cô nương, tay trái của cô từ nãy đến giờ luôn nắm chặt trong ống tay áo, là đang giấu lọ thuốc giải hay giấu vết bột độc còn sót lại?”
Gương mặt Liễu Thanh Dao trắng bệch như giấy. Nàng ta lùi lại một bước, giọng run rẩy: “Ngươi… ngươi vu khống! Ta là đại phu cứu người, tại sao ta phải giết trưởng lão?”
“Vì lão ấy là người duy nhất phát hiện ra số lượng lớn thảo dược cứu tế cho vùng dịch năm xưa đã bị tráo thành cỏ rác để ăn chặn công quỹ.” Vãn Ninh lấy từ trong ngực ra cuốn sổ da dê tìm thấy ở hầm ngầm, dõng dạc đọc to từng cái tên: “Mỗi cái tên bị gạch đỏ ở đây đều chết sau khi chất vấn về ngân khố của võ lâm. Liễu cô nương, cô đứng sau cung cấp độc, còn ai đứng sau chỉ đạo cô?”
Mộ Dung Chước bỗng đứng bật dậy, quạt xếp đập mạnh vào lòng bàn tay: “Láo xược! Bắt lấy ả yêu nữ này cho ta!”
Đúng lúc này, Liễu Thanh Dao bỗng ngã quỵ xuống sàn, nước mắt lã chã rơi như mưa. Nàng ta nhìn về phía Hạ Trầm Uyên với ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng: “Huynh… huynh cũng tin ả sao? Ả ta giết người diệt khẩu trong địa lao không được, giờ lại dùng trò ma quái này để vấy bẩn danh tiết của muội. Trầm Uyên, muội vì sơn trang mà tận tụy bao năm, chẳng lẽ không bằng mấy lời xằng bậy của một con quỷ máu?”
Đám đông lại bị lay động bởi những giọt nước mắt mỹ nhân. Tiếng chửi bới bắt đầu nhắm vào Vãn Ninh và cả Hạ Trầm Uyên.
“Hạ Thiếu chủ, chẳng lẽ huynh bị yêu nữ mê hoặc rồi?”
Hạ Trầm Uyên nhìn Liễu Thanh Dao, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây hiện lên sự thất vọng tột cùng. Hắn không nhìn nàng ta nữa, mà chậm rãi rút trường kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng thép va chạm sắc lạnh khiến cả quảng trường nín thở.
“Ta không tin lời nói.” Hắn đứng chắn trước mặt Vãn Ninh, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Mộ Dung Chước: “Ta chỉ tin vào những gì mắt mình thấy.”
Vãn Ninh mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và khiêu khích. Nàng tiến lên sát mép đài, nhìn xuống hàng ngàn người đang sục sôi giận dữ, giọng nói đanh thép vang vọng:
“Bằng chứng không nằm trên miệng ta, nó nằm trong hầm ngầm phủ Minh chủ.”
Liễu Thanh Dao nghe đến đây thì hét lên một tiếng đau đớn, rồi đột ngột lao vào lòng Hạ Trầm Uyên như muốn tìm chỗ dựa, nhưng thực chất bàn tay nàng ta đã lén rút ra một cây kim độc giấu trong kẽ tay.
Vãn Ninh nhanh hơn một bước, nàng tóm lấy cổ tay Liễu Thanh Dao, bẻ ngược ra sau khiến cây kim rơi xuống sàn gỗ, cắm ngập một nửa, thân kim chuyển màu xanh biếc đáng sợ.
“Muốn giết ta bằng chính loại độc cô vừa dùng sao?”
Liễu Thanh Dao khóc rống lên, gào thét như kẻ điên: “Tô Vãn Ninh! Ngươi sẽ không bao giờ thắng được! Ngươi chỉ là một con cờ bị vứt bỏ thôi!”
Mộ Dung Chước lạnh lùng ra lệnh: “Giết sạch bọn chúng!”
Trận chiến đẫm máu chính thức bùng nổ ngay giữa đại hội võ lâm. Giữa đám loạn quân, Vãn Ninh ghé sát tai Liễu Thanh Dao, thì thầm một câu khiến nàng ta chết lặng:
“Chủ tử của cô chưa nói cho cô biết sao? Ta không phải người của thế giới này.”