Chương 8
Trong giới kinh doanh, người ta thường nói: “Tường đổ mọi người đẩy”. Khi bong bóng xà phòng mang tên “thiên tài Cố Diệc Thành” tan vỡ, những đối tác từng khép nép trước đây bỗng chốc trở thành những con kền kền rình rập xâu xé cái xác thối của Cố Thị.
Dự án mới mà Diệc Thành bảo lãnh cho Lâm Uyển Đình chính thức bị thanh tra. Lâm Thị sụp đổ kéo theo một khoản nợ khổng lồ mà Cố Thị phải gánh chịu liên đới. Trong văn phòng CEO từng là biểu tượng của sự kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát với những tập hồ sơ bị ném vung vãi và tiếng la hét đòi nợ vang vọng từ phía sảnh chính.
Cố Diệc Thành ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn vào thông báo phong tỏa tài sản. Anh đã mất tất cả: danh tiếng, tiền tài và cả người phụ nữ duy nhất thực lòng vì anh.
Tại trụ sở Tập đoàn Thẩm Thị, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Sự sang trọng, tĩnh lặng và uy nghiêm bao trùm lấy văn phòng của Thẩm Chi Nghi.
“Thẩm tổng, bà Cố đang ở dưới sảnh. Bà ấy đã đợi năm tiếng đồng hồ rồi, nói rằng nếu không gặp được cô thì sẽ không rời đi.” – Trợ lý Lý báo cáo, giọng nói không giấu nổi sự mỉa mai.
Chi Nghi thong thả xoay chiếc ghế da, nhìn xuống thành phố rực rỡ qua tường kính: “Cho bà ta lên đây.”
Năm phút sau, cánh cửa văn phòng mở ra. Bà Cố bước vào, nhưng không còn là người đàn bà sang trọng với bộ xường xám thêu tay hay những lời mạt sát cay độc. Bà ta già đi cả chục tuổi, tóc mai bạc trắng, đôi vai gầy guộc run rẩy. Thấy Chi Nghi, bà ta gần như nhào tới, định nắm lấy tay cô nhưng bị trợ lý chặn lại.
“Chi Nghi… con ơi! Con cứu lấy nhà họ Cố với! Diệc Thành nó sắp phát điên rồi, ngân hàng sắp siết nợ căn biệt thự, mẹ không còn chỗ nào để đi nữa.” – Bà Cố khóc lóc thảm thiết, giọng nói khàn đặc sự cầu xin.
Chi Nghi không đứng dậy, cô thản nhiên nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn bà từng coi cô là “vết nhơ” của dòng tộc:
“Bà Cố, bà quên rồi sao? Tôi là kẻ ăn bám, không gia thế, làm sao có đủ khả năng cứu lấy đại nghiệp của nhà họ Cố?”
“Mẹ sai rồi! Là mẹ có mắt không tròng!” – Bà Cố tát mạnh vào mặt mình một cái, tiếng “chát” vang lên khô khốc – “Con quay về đi, chỉ cần con nói một tiếng với ngân hàng, nhà họ Thẩm sẽ cứu được Cố Thị mà. Mẹ hứa từ nay sẽ tôn thờ con như tổ tiên, không để con động vào một móng tay…”
Chi Nghi khẽ cười, một nụ cười mang theo sự chua xót cho chính mình của quá khứ:
“Quay về? Trước đây… tôi chưa từng ở đó. Cái người mà bà mắng nhiếc, hành hạ suốt ba năm qua thực chất chưa bao giờ đặt tâm tư vào cái nhà đó. Bà muốn tôi cứu Cố Thị? Được thôi.”
Chi Nghi đẩy một bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn qua mặt bàn:
“Tôi sẽ thu mua lại toàn bộ cổ phần của Cố Thị với giá 1 đồng. Toàn bộ nợ nần, tôi sẽ gánh. Nhưng từ nay về sau, Cố Thị là công ty con của Thẩm Thị. Cố Diệc Thành sẽ không còn là CEO. Anh ta sẽ bắt đầu lại từ vị trí nhân viên cấp thấp nhất dưới quyền giám sát của tôi. Bà và anh ta… có thể tiếp tục ở lại căn biệt thự đó, nhưng với tư cách là người thuê nhà của tôi.”
Bà Cố bàng hoàng, nhìn vào bản hợp đồng như nhìn vào bản án tử hình cho sự kiêu ngạo cuối cùng của mình. Thu mua với giá 1 đồng? Biến con trai bà thành kẻ làm thuê cho vợ cũ? Đây là sự sỉ nhục tàn khốc nhất mà Chi Nghi dành cho họ.
“Con… con tàn nhẫn thế sao?” – Bà Cố run rẩy.
“Tàn nhẫn?” – Chi Nghi đứng dậy, khí chất áp đảo khiến bà Cố phải lùi lại – “So với những gì mẹ con bà đã làm với tôi suốt ba năm qua, đây là sự nhân từ cuối cùng tôi dành cho ơn cứu mạng của ông nội Cố năm xưa. Ký, hoặc là ra đường mà ở.”
Bà Cố gục xuống sàn, tay run bần bật ký vào bản hợp đồng. Bà ta biết, từ hôm nay, trời đất đã đảo lộn. Người mà bà ta từng khinh rẻ, giờ đây chính là chủ nhân nắm giữ vận mệnh của cả gia đình bà.
Chiều hôm đó, Chi Nghi xuất hiện tại văn phòng Cố Thị với tư cách chủ sở hữu mới. Cô bước đi giữa hàng dài nhân viên đang cúi đầu cung kính. Trước mặt cô, Cố Diệc Thành đứng đó, gương mặt phờ phạc, đôi mắt nhìn cô đầy sự phức tạp: đau đớn, hối hận và cả sự hổ thẹn tột cùng.
Chi Nghi tháo kính râm, thản nhiên ném tập hồ sơ lên bàn làm việc cũ của anh:
“Nhân viên Cố, từ mai anh không cần ngồi ở đây nữa. Phòng làm việc của anh đã được chuyển xuống khu vực hành chính tầng 1. Hãy học cách làm việc như một người bình thường trước khi mơ mộng làm CEO.”
Cố Diệc Thành mím môi, cổ họng nghẹn đắng. Anh nhìn người phụ nữ mình từng coi là “vô hình”, giờ đây đang tỏa ra hào quang rực rỡ khiến anh không dám nhìn thẳng.
“Chi Nghi… cảm ơn em đã giữ lại công ty.” – Anh nói khàn đặc.
Chi Nghi không thèm ngoảnh lại, cô bước vào phòng CEO, đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên như chặt đứt chút hy vọng cuối cùng của Diệc Thành về một sự tha thứ.
Hóa ra, mất đi tiền bạc không phải là đau đớn nhất. Đau đớn nhất là khi anh nhận ra, cô vẫn ở ngay trước mắt, nhưng tâm hồn cô đã thuộc về một thế giới mà anh mãi mãi không bao giờ với tới được nữa.