Chương 6
Dạ tiệc kỷ niệm của Hiệp hội Doanh nhân Kinh Thành được tổ chức tại khách sạn dát vàng bậc nhất thành phố. Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, những quý ông lịch lãm và quý bà sang trọng nâng ly vang sóng sánh, nhưng chủ đề duy nhất trong mọi cuộc trò chuyện không phải là chứng khoán hay bất động sản, mà là cái tên: Thẩm Chi Nghi.
Bà Cố đứng giữa đám đông, bộ xường xám đắt tiền vốn dĩ rất tôn dáng nhưng hôm nay lại khiến bà cảm thấy ngột ngạt như bị bóp nghẹt. Những người bạn phu nhân trước đây vốn nịnh bợ bà, nay lại nhìn bà bằng ánh mắt đầy ẩn ý, có người còn thẳng thừng mỉa mai: “Bà Cố thật là có mắt nhìn người, con dâu là thiên kim nhà họ Thẩm mà lại giấu kỹ đến thế, còn để cô ấy ở nhà làm nội trợ, đúng là hào phóng quá đi!”
Bà Cố cười gượng đến méo xệch cả mặt. Trái tim bà đang đánh trống lồng ngực vì hoảng loạn. Ngay khi biết tin Chi Nghi là CEO Thẩm Thị, bà đã suýt ngất xỉu. Nghĩ lại những lần mình bắt cô lau sàn, mắng cô là kẻ ăn bám, bà chỉ muốn tự tát vào mặt mình. Nhà họ Cố đang đứng trước bờ vực bị Thẩm Thị phong tỏa tài chính, nếu không lấy lòng được Chi Nghi, tiền đồ của con trai bà xem như chấm hết.
“Kìa, Thẩm tổng đến rồi!”
Tiếng xôn xao khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính.
Thẩm Chi Nghi xuất hiện trong chiếc đầm nhung đen ôm sát, cổ đeo vòng kim cương lệ tâm rực rỡ. Khí chất của cô lúc này không phải là đóa hoa nhài dịu dàng trong bếp, mà là một đóa hồng đen đầy gai nhọn, xinh đẹp nhưng đầy áp lực. Cố Diệc Thành đi phía sau, ánh mắt anh dán chặt vào bóng lưng cô, đầy sự hối lỗi và cả những khao khát không thể nói thành lời.
Bà Cố ngay lập tức gạt đám đông ra, nhào tới với gương mặt tươi cười rạng rỡ nhất mà bà có thể nặn ra: “Chi Nghi! Con đây rồi, mẹ tìm con mãi. Sao con đi tiệc mà không báo mẹ một tiếng để mẹ chuẩn bị bộ trang sức này cho hợp với đầm của con?”
Vừa nói, bà vừa định đưa tay nắm lấy bàn tay thanh mảnh của Chi Nghi, hành động vô cùng thân thiết như thể chưa từng có cuộc ly hôn nào xảy ra.
Chi Nghi khẽ nghiêng người, tránh né bàn tay của bà Cố một cách tinh tế. Cô nhìn người đàn bà trước mặt, đôi mắt trong veo không một chút gợn sóng: “Bà Cố, tôi nghĩ bà nhận nhầm người rồi. Đơn ly hôn đã ký, quan hệ giữa chúng ta hiện tại chỉ là… người dưng có biết mặt.”
“Kìa con, sao lại nói thế?” Bà Cố lúng túng, giọng run rẩy, “Chuyện trong nhà có lúc bát đũa còn xô, mẹ biết trước đây mẹ có hơi nghiêm khắc, nhưng cũng là vì muốn tốt cho con thôi. Con quay về đi, mẹ đã bảo người làm dọn lại căn phòng lớn nhất, chuẩn bị toàn bộ món con thích rồi.”
Chi Nghi khẽ cười, một nụ cười mang theo sự mỉa mai thấu tận tâm can: “Bà Cố, những món tôi thích, Thẩm Thị có thể mua cả một nhà hàng để nấu cho tôi. Còn căn phòng ở nhà họ Cố… tôi thấy nó hợp với người ‘môn đăng hộ đối’ mà bà hằng mong ước hơn đấy.”
Đúng lúc này, Lâm Uyển Đình từ phía sau bước tới. Cô ta diện một bộ váy hồng cánh sen, cố tình phô trương sự nữ tính để đối lập với vẻ lạnh lùng của Chi Nghi. Thấy bà Cố bị bêu rếu, Lâm Uyển Đình lập tức lên tiếng với giọng điệu trà xanh kinh điển:
“Chị Chi Nghi, dù sao bác cũng là người lớn, chị dùng quyền thế để ép người như vậy không thấy quá đáng sao? Diệc Thành anh ấy cưới chị ba năm, lo cho chị cuộc sống đủ đầy, chị vừa có chút danh phận đã quay lại cắn ngược nhà chồng, đạo đức của CEO Thẩm Thị chỉ có thế thôi sao?”
Đám đông bắt đầu xì xào. Lâm Uyển Đình đắc ý, cô ta nghĩ rằng dù Chi Nghi có tiền, nhưng về mặt “nữ công gia chánh” và “đạo đức làm vợ”, cô ta vẫn có thể dìm hàng Chi Nghi xuống bùn.
Lâm Uyển Đình tiến lại gần Chi Nghi, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe: “Thân phận tiểu thư thì sao chứ? Diệc Thành chưa bao giờ yêu cô, anh ấy chỉ yêu tôi. Cô có tất cả, nhưng lại mãi mãi là kẻ thua cuộc trong trái tim anh ấy. Vị trí Cố phu nhân, sớm muộn gì cũng là của tôi.”
Chi Nghi không hề biến sắc. Cô thong thả cầm lấy ly champagne từ người phục vụ, nhấp một ngụm nhỏ rồi đứng đối diện với Lâm Uyển Đình trước sự chứng kiến của toàn bộ quan khách.
“Lâm tiểu thư, cô nói tôi ép người?” Chi Nghi cất tiếng, âm thanh không lớn nhưng rõ mồn một, “Tôi ép người khi nào? Tôi chỉ đang phân định rạch ròi giữa ân và oán. Còn cô…”
Chi Nghi tiến lên một bước, áp lực từ nữ tổng tài khiến Lâm Uyển Đình vô thức lùi lại một bước, suýt chút nữa ngã vào khay rượu.
“Cô nói cô muốn thay thế tôi?” Chi Nghi khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn vào bộ váy diêm dúa của đối phương, “Cô nghĩ mình có tư cách đó sao? Ba năm qua, tôi đứng sau nâng đỡ Cố Thị, dùng uy tín của Thẩm Gia để dọn đường cho Cố Diệc Thành. Còn cô mang lại được gì? Sự phiền phức? Hay là những khoản lỗ của Lâm Thị mà anh ta đang phải gánh thay?”
Chi Nghi nhìn thẳng vào đám đông, giọng nói dõng dạc: “Cô nghĩ mình có thể thay tôi sao? Vậy thì mời cô. Để xem không có sự bảo hộ ngầm của Thẩm Chi Nghi tôi, nhà họ Cố của cô sẽ trụ được bao lâu. Vị trí mà cô hằng khao khát, thực ra chỉ là một đống tro tàn mà tôi vừa mới vứt bỏ mà thôi.”
“Chát!”
Không phải tiếng bạt tai, mà là tiếng lòng tự trọng của Lâm Uyển Đình vỡ vụn trước công chúng. Cô ta tái mét mặt mày, đứng trơ ra như một gã hề giữa buổi tiệc sang trọng. Bà Cố cũng run bần bật, nhận ra rằng Chi Nghi không hề nói chơi.
Chi Nghi xoay người, tà váy nhung đen lướt qua sàn một cách kiêu hãnh. Cô đi lướt qua Cố Diệc Thành đang đứng chôn chân vì hổ thẹn, không để lại lấy một cái liếc mắt.
Đây mới chỉ là những cái tát đầu tiên. Trò chơi này, cô sẽ khiến họ phải trả giá đến tận cùng.