Chương 9
Căn hộ cũ ở vành đai 4 lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ của nó. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính vẫn leo loét, nhưng lần này, Diệp An không còn cắt ghép những video “bóc phốt” đầy kiêu hãnh. Cô ngồi đó, nhìn vào cái tên tài khoản “An Sát Thủ” đang bị bủa vây bởi hàng vạn mũi dùi dư luận.
Đây là sự mỉa mai lớn nhất trong sự nghiệp của cô. Những người từng ủng hộ kênh “An Sát Thủ” gọi cô là kẻ phản bội, kẻ đã bán đứng lý tưởng để làm tay sai cho tư bản. Còn fan hâm mộ của Tạ Triều thì chửi rủa cô là “con rắn độc” trà trộn để tìm cách hủy hoại thần tượng.
Cô bị kẹt giữa hai dòng nước, không còn chỗ dung thân.
Diệp An tắt màn hình, đẩy chiếc ghế xoay ra xa. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp, đầy những vỏ mì tôm và những bản thảo dang dở. Cách đây một tháng, cô là một editor tự do đầy ngạo nghễ. Bây giờ, cô là một kẻ thất nghiệp mang vết nhơ đạo đức mà không một studio nào ở Bắc Kinh dám nhận.
Ting.
Thông báo từ Weibo hiện lên trên điện thoại. Buổi livestream sự kiện của một nhãn hàng mỹ phẩm cao cấp mà Tạ Triều làm đại diện đang diễn ra. Diệp An run rẩy nhấn vào xem.
Trên màn hình, Tạ Triều xuất hiện với vẻ ngoài không tì vết. Anh diện bộ vest trắng, tóc vuốt ngược, nụ cười chuẩn xác đến từng milimet đã quay trở lại. Khi phóng viên hiện trường bất ngờ đặt câu hỏi về vụ lùm xùm “anti-fan trong nội bộ”, Tạ Triều chỉ khựng lại một nhịp rất nhỏ, rồi điềm tĩnh trả lời:
“Công ty đã xử lý ổn thỏa các nhân sự không phù hợp. Hiện tại, tôi chỉ tập trung vào các dự án nghệ thuật sắp tới. Những chuyện không liên quan, mong mọi người không quá bận tâm.”
Diệp An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Câu nói “nhân sự không phù hợp” như một cái tát trời giáng. Cô biết anh đang bị Quách Hồng kiểm soát, cô biết anh phải nói vậy để bảo vệ hợp đồng, nhưng sự lạnh lùng chuyên nghiệp đó vẫn khiến cô cảm thấy mình như một quân cờ đã hết giá trị sử dụng và bị vứt bỏ vào thùng rác lịch sử.
“Hóa ra, mình cũng chỉ là một phần trong cái kịch bản tẩy trắng của họ thôi sao?” – Cô thì thầm, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Cô từng nghĩ mình và anh đã chạm tới sự chân thành, nhưng trong cái guồng quay tàn khốc của C-biz, sự chân thành có lẽ là thứ xa xỉ nhất, cũng là thứ dễ dàng bị nghiền nát nhất.
Đêm muộn, Diệp An lang thang trên những con phố vắng ở Sanlitun. Những biển quảng cáo LED khổng lồ rực rỡ sắc màu treo lơ lửng trên đầu, trong đó có tấm hình Tạ Triều đang nhìn xuống thế gian với ánh mắt xa xăm.
Cô đứng lại dưới chân tấm biển, nhỏ bé và cô độc.
Trong khoảnh khắc “Dark Night” của cuộc đời, Diệp An chợt nhận ra một sự thật cay đắng. Trước đây, khi còn là “An Sát Thủ”, cô đứng bên ngoài phán xét anh một cách dễ dàng. Cô cho rằng anh giả dối, cho rằng anh bất tài. Nhưng khi thực sự bước chân vào cái lồng kính đó, cô mới hiểu mỗi một nụ cười, mỗi một bước đi của anh đều là một sự thỏa hiệp sinh tồn.
Anh bị hệ thống dùng để kiếm tiền, cô bị hệ thống dùng để kiểm soát truyền thông, và khi cần thiết, cả hai đều có thể bị hệ thống nghiền nát để giữ cho bộ máy vận hành trơn tru.
“Chúng ta đều là những con rối.” – Diệp An cay đắng nghĩ.
Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá công cộng, mở điện thoại định xóa đi tệp dự án “Rebirth” vẫn còn lưu trong đám mây. Đó là những đoạn video thô cô quay lén cảnh anh tập hát thật, cảnh anh mệt mỏi đến kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn bừng sáng. Cô định xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến Tạ Triều, để trở lại làm một Diệp An vô danh.
Nhưng ngón tay cô dừng lại trước nút “Delete”.
Cô nhìn thấy một đoạn clip ngắn chỉ dài 10 giây. Đó là buổi tối hôm đó, sau khi thắng vụ scandal Lâm Duyệt, Tạ Triều đã nhìn vào ống kính máy quay của cô – lúc đó cô định tắt máy – và nói một câu không hề có trong kịch bản: “Cảm ơn em vì đã không nhìn anh như một idol.”
Ánh mắt anh lúc đó không phải của một “vị thần”, mà là của một người bạn đồng hành đang tìm thấy một bến neo đậu giữa cơn bão.
Diệp An thu ngón tay lại. Cô hít một hơi thật sâu, khí lạnh của mùa đông Bắc Kinh làm phổi cô đau buốt, nhưng đầu óc cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.
“Nếu anh đã chọn im lặng để bảo vệ kế hoạch của mình, thì em cũng sẽ chọn cách của một editor để chiến đấu đến cùng.”
Diệp An nhận ra, cô không thể quay lại làm anti-fan, vì cô đã biết quá nhiều sự thật. Cô cũng không thể làm fan, vì cô hiểu rõ sự giả dối của ánh hào quang. Cô sẽ là một “người đồng hành biết nói thật” – ngay cả khi cô đang đứng trong bóng tối.
Cô quay trở về căn hộ, mở máy tính lên. Lần này, cô không cắt ghép để bôi xấu, cũng không cắt ghép để tẩy trắng. Cô bắt đầu dựng lại toàn bộ hành trình của Tạ Triều, từ sự cố giàn nâng cho đến những khoảnh khắc anh bị tước đoạt giọng hát.
Nếu công ty muốn một “vị thần” hoàn mỹ, cô sẽ cho thế giới thấy một “con người” đầy khiếm khuyết nhưng kiên cường.
Đó là đêm dài nhất trong cuộc đời Diệp An, nhưng cũng là đêm cô tìm thấy bản ngã của mình giữa đống đổ nát của danh vọng. Cô không còn là “An Sát Thủ”, cô là Diệp An – người đang cầm chiếc chìa khóa để giải phóng linh hồn của một ngôi sao đang bị giam cầm.