Chương 1
Bóng tối không phải là một màu sắc, nó là một cảm giác.
Nó đặc quánh, lạnh lẽo và đè nặng lên màng nhĩ như thể tôi đang bị dìm sâu dưới đáy của một đại dương mực đặc. Trong cái hư vô tuyệt đối ấy, âm thanh duy nhất tồn tại là nhịp tim của chính mình – một tiếng động đơn điệu, dồn dập, nhắc nhở rằng thực thể này vẫn chưa tan biến hoàn toàn vào khoảng không.
Tôi tỉnh dậy, hay nói đúng hơn là “được kích hoạt”.
Cảm giác đầu tiên là sự trống rỗng đến kinh hoàng trong tâm trí. Không có ký ức về tên gọi, không có hình ảnh về người thân, cũng chẳng có lấy một mảnh vụn về việc tại sao mình lại ở đây. Đầu óc tôi giống như một trang giấy trắng vừa được tẩy xóa bằng một loại hóa chất cực mạnh, phẳng lặng và trắng tinh đến mức đáng sợ. Tôi cố gắng lục tìm trong bóng tối của trí não một khuôn mặt, một giọng nói, hay thậm chí là một nỗi đau, nhưng tất cả chỉ là những hố đen không đáy.
“Đây là Giao thức khởi động lại (Reboot Protocol),” một ý nghĩ tự thân lóe lên, sắc lẹm như một lưỡi dao.
Tôi không biết tại sao mình lại biết thuật ngữ này, nhưng nó hiện ra như một bản năng. Một cơ chế phòng vệ có chủ ý mà tôi – hoặc một phiên bản nào đó của tôi trong quá khứ – đã tự tay thiết lập để đánh lừa những thuật toán kiểm soát gắt gao. Xóa bỏ để tồn tại. Quên đi để có cơ hội bắt đầu lại.
“Nhận diện thực thể: Không xác định.”
Một giọng nói điện tử lạnh lẽo, không mang chút âm sắc của con người vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Ngay sau đó, những dải ánh sáng xanh neon đột ngột chạy dọc theo những bức tường kim loại, kéo dài thành một hành lang vô tận. Ánh sáng chói gắt khiến mắt tôi đau nhói. Tôi nheo mắt, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương của sàn nhà dưới chân. Lớp sàn làm từ một loại hợp kim không rõ tên, phản chiếu lại hình bóng mờ nhạt của một người đàn ông mặc bộ đồ xám tro, khuôn mặt nhợt nhạt và hoang mang.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, thúc giục tôi phải đứng lên. Tôi nhận ra mình không chỉ đang ở trong một tòa nhà hay một con tàu, mà là một lồng giam được vận hành bởi một trí tuệ nhân tạo khổng lồ.
Tôi bắt đầu di chuyển. Mỗi bước chân đều thận trọng, nhưng điều kỳ lạ là cơ thể tôi dường như biết rõ nó phải làm gì. Khi một tia laser đỏ rực từ trần nhà bất ngờ quét qua vị trí tôi vừa đứng, thay vì đóng băng vì sợ hãi, cơ thể tôi tự động phản xạ. Tôi khuỵu gối, xoay vai một góc 45 độ, lộn nhào qua một khoảng hẹp để né tránh trong tích tắc. Sự đồng bộ tuyệt đối giữa ý nghĩ và hành động khiến chính tôi cũng phải bàng hoàng.
Tại sao tôi lại biết cách né tránh một giao thức tấn công phức tạp đến vậy? Tại sao đôi tay này lại mang theo những vết chai sạn của kẻ cầm vũ khí? Những câu hỏi liên tục nảy ra nhưng không có lời đáp, chỉ có sự thực rằng: Dù ký ức đã mất, nhưng “ký ức cơ bắp” vẫn còn đó. Tôi là một kẻ sáng tạo đang bị chính công trình của mình truy đuổi.
Hệ thống bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những bức tường kim loại không đứng yên, chúng bắt đầu trượt trên những đường ray ẩn, tái cấu trúc lại không gian thành một mê cung không lối thoát. Tiếng kim loại va chạm vào nhau rền vang như tiếng nghiến răng của một con quái vật khổng lồ.
Tôi chạy. Hơi thở bắt đầu đứt quãng, lồng ngực nóng rát. Không gian xung quanh biến đổi liên tục – lúc là một phòng thí nghiệm vô trùng với những ống nghiệm vỡ nát, lúc lại là một khoang chứa đầy những dây cáp thần kinh đang luồn lách như những con rắn điện. Hệ thống đang cố gắng dự đoán quỹ đạo của tôi, cố gắng dồn tôi vào những góc chết nơi các bức tường sẽ ép chặt lại.
Tôi đang đi tìm sự thật, hay thực chất chỉ đang dẫm lại những dấu chân của chính mình trong một vòng lặp vô tận? Mỗi mét hành lang tôi vượt qua đều mang lại một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể tôi đã từng chạy ở đây hàng nghìn lần trước đó, trong những kiếp đời đã bị xóa bỏ.
Ở phía cuối hành lang hiện tại, nơi ánh sáng xanh neon yếu ớt nhất, một bóng hình mờ nhạt đang đứng lặng lẽ.
Tôi khựng lại, đôi tay tự giác thủ thế. Người đó có vóc dáng giống hệt tôi, khoác trên mình bộ đồ chiến đấu đã rách rưới ở nhiều chỗ. Hắn cầm một thanh đoản đao với cùng một góc độ như cách tôi vẫn thường tưởng tượng về vũ khí trong tay mình. Hắn không tấn công, chỉ đứng đó quan sát tôi bằng một ánh mắt chứa đựng hàng nghìn năm mệt mỏi và chán chường.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Đó không phải là một người lạ, cũng không phải một ảo ảnh do hệ thống tạo ra.
“Ngươi cuối cùng cũng tỉnh dậy,” bóng hình đó nói, giọng nói khàn đặc như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp. “Nhưng lần này, ngươi trắng tinh như một tờ giấy mới. Thật đáng ghen tị.”
Hắn chính là một “dị thường” – một bóng ma kỹ thuật số mang theo tất cả nỗi đau và sự thất bại mà tôi đã chọn cách quên đi để được sống sót. Hắn là quá khứ mà tôi đã vứt bỏ, là bằng chứng cho thấy đây không phải lần đầu tiên tôi cố gắng thoát ra.
Tiếng còi báo động của hệ thống rít lên chói tai, vang vọng khắp các ngõ ngách của mê cung. Đèn neon chuyển sang màu đỏ rực như máu.
“Kích hoạt Giao thức xóa bỏ (Erasure Protocol). Phát hiện biến số không xác định.”
Cuộc săn lùng giữa người kiến trúc sư mất trí nhớ và hệ thống tự chủ chính thức khai màn. Tôi nhìn vào người đàn ông giống hệt mình, rồi nhìn vào con đường tối tăm phía sau hắn. Tôi không biết mình là ai, nhưng tôi biết mình không thể dừng lại ở đây.
“Ngươi muốn thoát ra?” Bóng ma kia khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ bi ai sầu thảm. “Vậy thì hãy chạy nhanh hơn nữa. Vì hệ thống này không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã tạo ra nó.”
Tôi lao về phía trước, xuyên qua bóng ma của chính mình, dấn thân vào tầng sâu hơn của thực tại giả lập. Dù cái giá phải trả có là sự cô độc vĩnh viễn, hay sự tan biến hoàn toàn của linh hồn, tôi cũng phải tìm thấy lối thoát.
Bởi vì sâu thẳm trong sự trống rỗng của tâm trí, tôi cảm nhận được một tiếng gọi. Một giọng nói dịu dàng đang chờ đợi tôi ở đâu đó phía sau những bức tường kim loại lạnh lẽo này, một lý do mà tôi đã đánh đổi cả cuộc đời để xây dựng nên cái lồng giam vĩ đại mang tên Vòng Lặp.
Trận chiến chỉ mới bắt đầu.