Summary
Trong mắt gia đình họ Đào, Minh Thư chưa bao giờ là một đứa con, cô chỉ là một “khoản lỗ”.
Một “khoản lỗ” phải nghỉ học để nhường tương lai cho em trai. Một “khoản lỗ” bị cha mẹ rút sạch tiền xương máu để trả nợ cho “quý tử”. Ngày cô rời đi với chiếc vali cũ và trái tim vụn vỡ, cha cô gằn giọng: “Mày đi rồi thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa!”
5 năm sau, cô trở lại. Không phải để cầu xin sự tha thứ, mà với tư cách là Chủ tịch của một tập đoàn mang tên chính mình.
Khi những kẻ từng ruồng bỏ cô tìm đến để “hút máu” một lần nữa, Minh Thư chỉ lạnh lùng đáp trả: “Người ta có thể sinh tôi ra trong một gia đình bất công, nhưng không ai có quyền định giá cuộc đời tôi.”
Một hành trình đầy nước mắt nhưng cũng cực kỳ thỏa mãn của một cô gái tỉnh lẻ, từ hai bàn tay trắng đến khi tự xây nên tòa thành của riêng mình. Bởi vì cô hiểu: Khi không có ai chống lưng, bản thân phải tự hóa thành ngọn núi.