Chương 5
Ba giờ sáng tại Thượng Hải, khi những ánh đèn màu của các quán bar tại Phố Đông bắt đầu lịm tắt, thì trong căn kho nhỏ ở quận Tĩnh An, tiếng băng dính xé sàn sạt vẫn vang lên đều đặn.
Minh Thư quệt mồ hôi trên trán, bàn tay chi chít những vết xước nhỏ do kim đâm và cạnh giấy sắc lẹm. Trước mặt cô là năm mươi hộp quà nhỏ được đóng gói chỉn chu. Bên trong mỗi hộp là một chiếc túi thơm thêu tay kết hợp với một tấm thiệp viết tay mang thông điệp: “Bạn là duy nhất, và bạn đủ mạnh mẽ.”
Cái tên “Thư Viên” trên Xiaohongshu bắt đầu nhen nhóm những đốm lửa nhỏ. Cô không có tiền chạy quảng cáo rầm rộ, nên cô chọn cách bền bỉ nhất: Nội dung. Nhờ những kiến thức về SEO và cách giật tít học được từ chị Mai, cộng với kỹ năng dựng video bằng CapCut mà Tiểu Tuyết chỉ dạy, Minh Thư biến trang cá nhân của mình thành một cuốn nhật ký “chữa lành” thực thụ.
Cô không chỉ bán túi thơm; cô bán cả hành trình của một cô gái tỉnh lẻ cô độc giữa Thượng Hải. Những video quay cảnh cô tỉ mẩn thêu hoa dưới ánh đèn vàng, hay cảnh cô ăn bánh bao nguội để dành tiền mua vải lụa loại tốt, đã chạm đến trái tim của hàng ngàn phụ nữ công sở cũng đang cảm thấy lạc lõng.
Mỗi thắng lợi đều nhỏ nhưng thật. Đơn hàng đầu tiên, rồi đơn thứ mười, rồi đến khi điện thoại cô rung lên liên hồi vì thông báo tin nhắn từ khách hàng. Thư tự mình làm hết: từ khâu chọn vải, thêu họa tiết, viết bài quảng bá đến đóng gói và mang ra điểm chuyển phát nhanh. Có những đêm cô ngủ quên ngay trên đống vải vụn, nhưng khi tỉnh dậy, nhìn vào con số dư trong tài khoản Alipay tăng lên từng ngày, cô lại thấy mình như được bơm đầy nhựa sống.