CHương 3
Sáng hôm sau, A Trì thức dậy khi tia nắng đầu tiên chưa kịp lọt qua khe cửa. Nàng liếc nhìn phía trường kỷ, Bùi Tiêu đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại vệt lõm nhẹ trên nệm da hổ. Nàng ngồi dậy, thong thả chỉnh đốn y phục tân nương rườm rà, trong đầu thầm đánh giá: cái giường này đủ rộng để giấu ba cái xác, nhưng cái gối thì quá mềm, không hợp để kê cổ khi cần phản ứng nhanh.
Bước ra khỏi phòng, A Trì đối mặt với một hàng dài thị nữ đang khúm núm chờ đợi. Bọn họ cúi đầu thấp đến mức gần như chạm đất, hơi thở đứt quãng như thể đang đứng trước một con dã thú chứ không phải một tân vương phi.
Nàng đi dạo một vòng quanh vương phủ. Nơi này đúng là một kiệt tác của sự xa hoa: hành lang lát đá cẩm thạch, những chậu cây cảnh giá trị liên thành, và mùi trầm hương đắt tiền lan tỏa khắp nơi. Nhưng với khứu giác nhạy bén của một kẻ từng trải qua huấn luyện khắc nghiệt, A Trì ngửi thấy một mùi khác. Đó là mùi mục ruỗng của gỗ cũ, mùi tanh nhạt của máu đã được tẩy rửa kỹ, và mùi của sự sợ hãi đặc quánh.
Nàng đi ngang qua hậu viện, nơi ở của các thiếp thất. Một đám nữ tử xinh đẹp như hoa như ngọc ngồi túm tụm, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng cười đùa. Thấy A Trì, họ đồng loạt run bắn lên, có người thậm chí làm rơi cả chén trà, mảnh sứ vỡ tan tành nhưng nàng ta không dám nhặt, chỉ đứng trân trối nhìn A Trì như nhìn một bóng ma.
A Trì dừng bước, nhìn một nữ tử có gương mặt tái dại, khóe môi hơi sưng:
- Ngài ấy đánh cô à?
Nữ tử kia giật mình, lắp bắp:
- Thế tử… Thế tử chỉ là đang hưng phấn thôi… Thiếp thân không sao, không sao cả.
A Trì thản nhiên lấy ra một lọ thuốc nhỏ từ trong tay áo – thứ nàng mang theo để phòng thân – rồi ném vào lòng nàng ta:
- Bôi đi. Vết thương này mà không xử lý, vài ngày nữa sẽ mưng mủ, lúc đó Thế tử của cô nhìn thấy sẽ thấy “bẩn” mắt đấy.
Nàng tiếp tục bước đi, để lại một đám người ngơ ngác. Trong đầu A Trì thầm cảm thán: Vương phủ này trang trí thì đẹp thật, nhưng phong thủy chắc chắn có vấn đề, nuôi ra một lũ người đi đứng như xác không hồn.
Đang đi, nàng chợt nghe thấy tiếng động lạ phía sau hòn non bộ lớn. Một gã sai vặt lực lưỡng đang lôi xềnh xệch một thị nữ nhỏ thốn. Cô bé kia bị nhét giẻ vào miệng, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi. Gã sai vặt đó không hề có vẻ gì là đang hành xử theo luật lệ, mà giống như đang chuẩn bị “vứt bỏ một món đồ hỏng”.
A Trì lặng lẽ tiến lại gần. Nàng nhận ra một điều kỳ lạ: gã này hành động cực kỳ chuyên nghiệp, không gây ra một tiếng động thừa thãi nào. Đây chính là “bàn tay vô hình” mà nàng nghi ngờ – những kẻ chuyên dọn dẹp hậu quả cho sự tàn bạo của Bùi Tiêu.
Nàng hắng giọng một cái khô khốc. Gã sai vặt giật mình, lập tức buông tay, tay kia đưa vào trong áo định rút vũ khí. Nhưng A Trì nhanh hơn, nàng vọt tới, một chiêu khóa chặt khớp tay gã, ép gã quỳ xuống đất.
- Vương phủ này không có quy tắc à? Giữa thanh thiên bạch nhật mà lôi kéo con gái nhà người ta đi đâu?
Gã sai vặt nghiến răng, giọng lạnh lùng:
- Thế tử phi xin tự trọng. Đây là người của Hình đường, phạm lỗi thì phải bị xử lý.
A Trì cười nhạt, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo:
- Hình đường? Ta vừa vào cửa đã là chủ mẫu của phủ này. Ngươi nói xem, là Hình đường lớn hay Thế tử phi lớn? Cô bé này phạm lỗi gì?
Gã sai vặt chưa kịp trả lời thì một giọng nói lười biếng vang lên từ phía trên hành lang:
- Nó làm vỡ cái bình sứ ta thích nhất. Ta thấy chướng mắt, bảo họ đem đi khuất mắt ta.
Bùi Tiêu đứng đó, một tay cầm quạt, dáng vẻ phong lưu nhưng ánh mắt thì vô cảm đến cực điểm. A Trì ngước lên nhìn hắn, rồi nhìn xuống cô bé thị nữ đang run rẩy dưới chân mình.
- Chỉ vì một cái bình? Thế tử, ngài giàu nứt đố đổ vách, thiếu gì một cái bình. Chi bằng để nàng ta về chỗ của ta, ta đang thiếu người quét dọn. Thứ lỗi cho ta nói thẳng, vương phủ của ngài vừa bẩn vừa ồn, ta cần người biết im lặng mà làm việc.
Bùi Tiêu nheo mắt nhìn nàng. Hắn bước xuống từng bậc thang, đứng đối diện với A Trì, nhìn vào đôi tay nàng vẫn đang khóa chặt gã sai vặt.
- Ngươi đang muốn đóng vai Bồ Tát cứu khổ cứu nạn sao? Ở cái nơi này, lòng tốt là thứ rẻ mạt nhất. Ngươi cứu nó hôm nay, ngày mai nó cũng có thể chết vì một lý do khác.
A Trì buông gã sai vặt ra, phủi phủi tay như vừa chạm vào thứ gì đó ô uế:
- Ta không phải Bồ Tát, ta chỉ là thấy ngứa mắt thôi. Với lại, ta đã bảo rồi, vương phủ này bẩn quá. Ta không thích ở trong một cái ổ quỷ mà đi đâu cũng ngửi thấy mùi xác chết. Ngài định giết nàng ta thật à? Hay là định dùng nàng ta để thử xem ta sẽ làm gì?
Bùi Tiêu bật cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt:
- Ngươi quả nhiên thông minh đến mức đáng ghét. Được thôi, mạng của nó cho ngươi đấy. Nhưng hãy nhớ, bất cứ thứ gì thuộc về ngươi trong phủ này, nếu có chuyện gì xảy ra, ta sẽ tính hết lên đầu ngươi.
A Trì không thèm nhìn hắn thêm cái nào, nàng cúi xuống gỡ giẻ trong miệng cô bé thị nữ ra, giọng điệu vẫn khô khốc:
- Đứng dậy. Về phòng ta. Từ giờ tên ngươi là A Mặc. Cấm khóc, ta ghét nhất là tiếng khóc.
Khi dẫn A Mặc đi khuất, A Trì trầm ngâm. Nàng nhận ra Bùi Tiêu không đơn giản chỉ là một tra nam thích bạo lực. Những kẻ “dọn dẹp” kia có tác phong của sát thủ tinh nhuệ. Bình Nam vương phủ không phải là một cái ổ chơi bời, mà là một pháo đài ngầm. Hắn đang che giấu điều gì đó rất lớn, và những nữ tử mất mạng kia… có lẽ không chỉ đơn giản là vì hắn “hứng phấn”.
Nàng siết chặt cán kiếm giấu trong áo. Giết Bùi Tiêu có lẽ rất dễ, nhưng dọn sạch cái đống rác rưởi khổng lồ mang tên Bình Nam vương phủ này, dường như cần một kế hoạch dài hơi hơn.