CHƯƠNG 8
– Chạy!
Lục Tấn hét lớn.
Anh ta kéo mạnh tay tôi.
Khói đen đặc quánh tràn vào phổi.
Tiếng nổ thứ hai rung chuyển mặt đất.
Trần nhà bắt đầu sụp xuống.
Tôi cảm nhận được hơi nóng rát sau lưng.
– Buông ra!
– Tôi tự đi được!
Tôi gạt tay anh ta.
Tôi không muốn nợ kẻ thù mạng sống.
Lục Tấn không nghe, anh ta bế thốc tôi lên.
Anh ta lao qua màn khói xám xịt.
Mảnh kính vỡ găm vào bả vai anh ta.
Lục Tấn không hề rên rỉ.
Anh ta đạp tung cửa thoát hiểm.
Gió đêm lạnh buốt ập vào mặt.
Chúng tôi lăn xuống bãi cỏ phía sau tòa nhà.
Bùm!
Tầng căn hộ của tôi nổ tung.
Ánh lửa đỏ rực nhuộm cháy cả một góc trời.
Tôi nằm trên cỏ, thở dốc.
Lục Tấn bò dậy, máu chảy ròng ròng trên mặt.
– Em có sao không?
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo.
– Anh lo cho mình trước đi.
– Tại sao anh lại cứu tôi?
– Anh là kẻ giết người cơ mà?
Lục Tấn nhìn tôi, khóe môi khẽ giật.
Anh ta định nói gì đó.
Nhưng tiếng còi xe cảnh sát đã át đi tất cả.
Tôi vội vàng mở điện thoại.
Màn hình hiện lên dòng tin tức khẩn cấp.
Đúng 10 giờ đêm.
Ngân hàng Hải Thị chính thức tuyên bố phá sản.
Tôi nhếch môi cười.
Cảm giác hả hê lan tỏa khắp tế bào.
Cú đòn số 4 trong bản đồ của tôi.
Đã giáng xuống chính xác.
– Lục Tấn, anh trắng tay rồi.
– Toàn bộ vốn liếng của Eternal ở Hải Thị…
– Đã tan thành mây khói.
Lục Tấn sững sờ.
Anh ta nhìn vào điện thoại của mình.
Gương mặt vốn điềm tĩnh giờ hiện rõ sự hoang mang.
– Không thể nào…
– Tại sao lại là lúc này?
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.
– Vì tôi đã chọn lúc này.
– Anh muốn Giang thị?
– Vậy thì nhận lấy đống nợ của nó đi.
________________
Sáng hôm sau.
Trụ sở tập đoàn Giang thị náo loạn.
Hàng trăm nhà đầu tư bao vây cổng chính.
Lâm Nhược Tuyết và Thẩm Dực đứng ở sảnh.
Họ đang tươi cười rạng rỡ trước ống kính máy quay.
Lâm Nhược Tuyết mặc bộ váy đỏ rực.
Cô ta tưởng mình đã trở thành bà chủ của Giang thị.
– Thưa quý vị, Giang Sơ đã qua đời trong một vụ nổ.
– Từ nay, tôi và anh Thẩm Dực sẽ tiếp quản nơi này.
– Chúng tôi sẽ đưa Giang thị lên một tầm cao mới.
Thẩm Dực đứng bên cạnh, mặt đầy vẻ tự phụ.
– Giang Sơ là kẻ tham lam.
– Cô ta đã đẩy công ty vào đường cùng.
– Rất may, Lục tổng đã nhìn ra sự thật.
Tôi đứng sau một cột trụ lớn ở sảnh.
Lục Tấn đứng cạnh tôi, gương mặt tái nhợt.
Anh ta vừa được bác sĩ băng bó vết thương.
– Em muốn vào ngay bây giờ không?
Tôi lắc đầu, môi nhếch lên.
– Đợi chút nữa.
– Để họ tận hưởng đỉnh cao một lát.
– Ngã xuống mới đau.
Đúng lúc đó, một nhóm cảnh sát kinh tế bước vào.
Họ đi thẳng đến chỗ Lâm Nhược Tuyết và Thẩm Dực.
– Lâm Nhược Tuyết, Thẩm Dực?
– Hai người bị bắt vì tội giết người chưa thành.
– Và tội gian lận tài chính.
Lâm Nhược Tuyết tái mặt, lắp bắp.
– Các ông nói gì vậy?
– Tôi là chủ tịch tương lai của nơi này!
– Lục tổng! Lục tổng đâu rồi?
Tôi bước ra từ sau cột trụ.
Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch.
Cộp. Cộp. Cộp.
Cả sảnh im phăng phắc.
Lâm Nhược Tuyết nhìn thấy tôi, cô ta hét lên kinh hãi.
– Ma! Có ma!
– Mày chưa chết sao?
Tôi đứng trước mặt cô ta, nhìn thẳng vào mắt.
– Tôi chưa chết.
– Nhưng cô thì sắp rồi.
Tôi quay sang đám phóng viên, dõng dạc nói.
– Ngân hàng Hải Thị đã sụp đổ.
– Eternal của Lục Tấn đã phá sản.
– Và tôi, Giang Sơ, là chủ sở hữu của tập đoàn Phượng Hoàng.
– Công ty đang nắm giữ 100% nợ của Giang thị.
Tôi lấy ra bản hợp đồng chuyển nhượng nợ.
Giơ cao trước ống kính.
– Lâm Nhược Tuyết, cô muốn làm chủ tịch sao?
– Vậy thì mời cô trả cho tôi 5.000 tỷ tệ tiền nợ.
– Nếu không, mời cô vào tù ngồi.
Thẩm Dực đứng không vững, anh ta ngã quỵ xuống sàn.
– 5.000 tỷ?
– Tại sao lại nhiều như vậy?
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
– Vì tôi đã mua lại toàn bộ nợ xấu của anh từ Thẩm thị.
– Và nợ của Lâm gia.
– Tất cả dồn vào đây.
– Chào mừng anh đến với địa ngục.
Cảnh sát tiến tới còng tay hai kẻ đó.
Lâm Nhược Tuyết gào thét, vùng vẫy.
– Giang Sơ! Mày là đồ độc ác!
– Mày giết người không dao!
Tôi mỉm cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
– So với những gì cô làm với tôi…
– Đây vẫn còn là nhẹ nhàng chán.
Họ bị lôi đi trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người.
Cú vả mặt số 3: Hoàn thành.
Tôi quay lại nhìn Lục Tấn.
Anh ta đang nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
Không còn là sự kiêu ngạo, mà là một sự nể phục pha chút sợ hãi.
– Giang Sơ, em thắng rồi.
– Giờ em định làm gì tôi?
Tôi tiến lại gần, cầm lấy chiếc huy hiệu Phượng Hoàng trên tay anh ta.
– Tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.
– Anh không phải người Giang gia.
– Anh chỉ là con trai của một kẻ giết người.
Lục Tấn cúi đầu, giọng anh ta khàn đặc.
– Phải.
– Cha tôi đã gây tai nạn.
– Nhưng ông ấy không cố ý.
– Chính Lâm gia đã ép ông ấy làm vậy.
Tôi khựng lại.
– Anh nói sao?
– Lâm gia ép cha anh?
Lục Tấn ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu.
– Họ muốn chiếm đoạt tài sản của cha mẹ em.
– Cha tôi chỉ là con tốt thí.
– Tôi tiếp cận em… ban đầu là để trả thù Lâm gia.
Tôi siết chặt chiếc huy hiệu.
Thông tin này… ngoại hối của tôi không hề có.
Hóa ra Lâm gia còn thâm độc hơn tôi tưởng.
Họ không chỉ nuôi tôi để lấy vận may.
Họ nuôi tôi để giấu đi tội ác giết người.
– Vậy tại sao anh lại lừa tôi ký hợp đồng chuyển nhượng?
Lục Tấn cười khổ.
– Vì tôi sợ em sẽ bị Lâm gia thủ tiêu nếu em nắm quyền quá sớm.
– Tôi muốn đứng ra làm bia đỡ đạn.
– Nhưng không ngờ… em còn giỏi hơn tôi nghĩ.
Tôi nhìn vết thương trên vai anh ta.
Máu đã thấm đỏ lớp băng trắng.
Tôi bỗng cảm thấy một sự dao động nhỏ trong lòng.
Nhưng ngay lập tức, tôi gạt nó đi.
Trong thương trường, không có chỗ cho lòng thương hại.
– Lục Tấn, anh vẫn là kẻ lừa dối.
– Đi đi.
– Đừng để tôi thấy anh ở Thượng Hải nữa.
Lục Tấn lặng lẽ quay người bước đi.
Dáng lưng anh ta cô độc giữa sảnh lớn rộng mênh mông.
Tôi đứng một mình, nắm giữ toàn bộ Giang thị.
Nhưng cảm giác trống rỗng lại ập đến.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được một cuộc gọi video.
Người gọi là một người đàn ông trung niên, mặc vest chỉnh tề.
Gương mặt ông ấy rất giống tôi.
– Chào con, Giang Sơ.
– Ta là Giang Hoài, chú ruột của con.
– Chào mừng con đã dọn sạch rác rưởi ở Thượng Hải.
– Bây giờ, mời con về Kinh Thành.
– Đã đến lúc lấy lại danh phận thật sự rồi.
Tôi nhìn vào màn hình.
Vết bớt đỏ trên cổ tay tôi bỗng nóng ran.
Tôi phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ.
Trong gương phía sau ông ta…
Tôi thấy Lâm Nhược Tuyết đang ngồi đó.
Cô ta không hề bị bắt?
Kẻ bị cảnh sát lôi đi lúc nãy… là ai?
Tim tôi đập loạn nhịp.
Cú lừa này… quá lớn.