CHƯƠNG 7
– Thu dọn đồ đạc của cô đi.
Giọng Lục Tấn vang lên khô khốc.
Anh ta đứng tựa vào khung cửa văn phòng.
Ánh nắng chiều hắt bóng anh ta đổ dài trên sàn.
Tôi bình tĩnh đặt chiếc bút xuống.
Tay tôi không run.
Tim tôi cũng không đập nhanh như hôm qua.
– Anh vội vàng thế sao?
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Lục Tấn nhếch môi, ném một xấp hồ sơ lên bàn.
– Eternal đã tiếp quản 90% cổ phần Giang thị.
– Từ bây giờ, tôi là chủ nhân nơi này.
Tôi đứng dậy, đi đến giá sách.
Tôi lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen.
– Được thôi.
– Công ty này, tặng cho anh.
Lục Tấn nheo mắt nhìn tôi.
Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự nghi hoặc.
– Cô không định giải thích sao?
– Không định cầu xin tôi?
Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo như băng.
– Anh lừa tôi ký vào hợp đồng chuyển nhượng.
– Cầu xin anh thì anh sẽ trả lại à?
Lục Tấn im lặng.
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót vang dội ngoài hành lang.
Cửa văn phòng lại bị đẩy ra.
Lâm Nhược Tuyết và Thẩm Dực bước vào.
Họ mặc đồng phục của nhân viên cấp cao Eternal.
– Chị Sơ, bất ngờ không?
Lâm Nhược Tuyết cười đến híp cả mắt.
Cô ta vuốt ve chiếc thẻ nhân viên treo trên cổ.
– Lục tổng đã nhận chúng em vào làm.
– Em làm thư ký riêng, còn anh Dực làm quản lý dự án.
– Không ngờ đúng không?
Thẩm Dực nhìn tôi bằng ánh mắt đắc thắng.
– Giang Sơ, cô nghĩ cô là ai?
– Có chút tiền liền muốn dẫm đạp chúng tôi?
– Bây giờ, cô mới là kẻ phải ra đường.
Tôi liếc nhìn Lục Tấn.
– Anh thu nhận đống rác này để chọc tức tôi sao?
Lục Tấn thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế chủ tịch của tôi.
– Rác cũng có giá trị của rác.
– Họ rất hiểu về cô.
Lâm Nhược Tuyết tiến lại gần tôi.
Cô ta cố tình huých vai tôi một cái.
– Chị Sơ, dọn đồ nhanh lên.
– Phòng này sắp được sửa lại làm phòng nghỉ cho em rồi.
Tôi không giận.
Ngược lại, tôi thấy thật nực cười.
Ký ức tương lai hiện lên rõ mồn một.
Sự kiện số 4: Ngân hàng Hải Thị sụp đổ.
Chính là ngày mai.
Lục Tấn đã dùng toàn bộ vốn của Eternal để ký quỹ tại đó.
Để thâu tóm được Giang thị, anh ta đã dồn toàn bộ trứng vào một giỏ.
– Được.
– Tôi đi.
Tôi xách chiếc hộp nhỏ, thản nhiên bước ra cửa.
Lục Tấn đột nhiên gọi với theo.
– Giang Sơ!
– Cô thực sự không hận tôi sao?
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
– Hận anh chỉ làm tốn thời gian của tôi.
– Anh nên lo cho số tiền trong ngân hàng Hải Thị thì hơn.
Tôi thấy bả vai Lục Tấn khẽ cứng lại.
– Ý cô là gì?
Tôi không trả lời, bước thẳng vào thang máy.
Lâm Nhược Tuyết gào lên sau lưng.
– Mày đứng lại đó!
– Mày định trù ẻo Lục tổng sao?
Cánh cửa thang máy khép lại.
Tôi dựa lưng vào vách, thở phào một hơi.
Vừa rồi là màn kịch “giả thua” hoàn hảo nhất tôi từng diễn.
Lục Tấn tưởng anh ta đã cướp được giang sơn của tôi.
Nhưng thực chất, anh ta chỉ cướp được một cái vỏ rỗng đầy nợ nần.
Tôi mở điện thoại, gửi một tin nhắn ẩn danh.
“Bắt đầu rút vốn khỏi ngân hàng Hải Thị.”
Tôi đã âm thầm thành lập một công ty khác từ lâu.
Tên là “Phượng Hoàng”.
Toàn bộ 100 tỷ tệ của Lục Tấn đầu tư ban đầu?
Tôi đã “phù phép” biến chúng thành tài sản của Phượng Hoàng thông qua các công ty con.
Giang thị hiện tại chỉ là một con nợ khổng lồ.
Ngày mai, khi ngân hàng Hải Thị sập.
Lục Tấn sẽ trắng tay.
Tôi lái xe đến bệnh viện tâm thần phía Đông.
Lần này, tôi đi cửa sau.
Người đàn bà điên đang đợi tôi ở khu vườn hẻo lánh.
– Bà nói Lục Tấn giết cả nhà họ Giang?
Người đàn bà gật đầu điên cuồng.
Bà ta kéo tay áo tôi lên, chỉ vào hình xăm ẩn hình ngọn lửa.
– Con mới là Giang Sơ thật!
– Hắn là con của tài xế…
– Hắn giết cha mẹ con để cướp đi huy hiệu Phượng Hoàng!
Tôi rúng động.
Huy hiệu Phượng Hoàng.
Chính là thứ Lục Tấn đã cho tôi xem ở trạm xe buýt.
– Vậy tại sao bà lại ở đây?
Bà ta bật khóc, những giọt nước mắt khô khốc.
– Ta là vú nuôi của con.
– Ta đã giấu con vào nhà họ Lâm…
– Mong con sống sót.
Tôi siết chặt nắm tay.
Hóa ra, Lâm gia không chỉ là kẻ lợi dụng.
Họ là đồng phạm trong vụ che giấu thân phận này.
Lục Tấn không phải là vị hôn phu.
Hắn là kẻ thù không đội trời chung.
Tôi quay về căn hộ nhỏ mà tôi đã thuê từ trước.
Ngồi trong bóng tối, tôi mở chiếc hộp đen ra.
Bên trong là một chiếc máy nghe lén.
Chiếc máy tôi đã gắn dưới gầm bàn chủ tịch trước khi đi.
Tiếng nói vang lên từ máy thu.
– Lục tổng, sao anh lại giữ con khốn đó lại lâu như vậy?
Giọng của Lâm Nhược Tuyết.
– Câm miệng.
Tiếng Lục Tấn lạnh lùng.
– Thẩm Dực, dự án Pudong sao rồi?
– Dạ thưa Lục tổng, mọi thứ đã ổn ổn.
– Nhưng ngân hàng Hải Thị yêu cầu chúng ta nộp thêm tài sản đảm bảo.
Tôi nheo mắt.
Mắc bẫy rồi.
– Dùng toàn bộ cổ phần Giang thị làm đảm bảo.
Lục Tấn ra lệnh.
Tôi mỉm cười trong bóng tối.
Ngày mai, khi bình minh lên.
Thượng Hải sẽ chứng kiến một vụ sụp đổ kinh thiên động địa.
Tôi đưa tay lên xoa nhẹ hình xăm ẩn trên cổ tay.
Màu đỏ của ngọn lửa dường như đang nóng rực lên.
Reng! Reng! Reng!
Điện thoại tôi nhận được một email khẩn cấp.
Người gửi là: “Giang lão gia”.
“Sơ Sơ, ông nội biết con còn sống. Hãy đến Kinh Thành ngay đêm nay. Tính mạng của Lục Tấn… đang nằm trong tay con.”
Tôi khựng lại.
Giang lão gia vẫn còn tỉnh táo?
Vậy Lục Tấn đang lừa ai?
Tôi đứng dậy, lấy hộ chiếu và chìa khóa xe.
Nhưng vừa mở cửa phòng, tôi đã thấy một họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào trán.
Lục Tấn đứng đó.
Trông anh ta không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Áo sơ mi bung cúc, đôi mắt vằn tia máu.
– Giang Sơ, cô đã làm gì với số tiền của tôi?
Tôi nhìn họng súng, nhếch môi cười.
– Anh phát hiện ra nhanh hơn tôi tưởng đấy.
Lục Tấn tiến lên một bước, ép tôi vào tường.
– Ngân hàng Hải Thị vừa bị phong tỏa vốn.
– Và công ty Phượng Hoàng đang thu mua nợ của tôi.
– Chủ sở hữu Phượng Hoàng là cô, đúng không?
Tôi không sợ, tôi nhìn thẳng vào vết bớt trên tay hắn.
– Phải.
– Anh giết cha mẹ tôi để cướp huy hiệu.
– Tôi cướp lại tiền của anh.
– Công bằng mà, đúng không “Lục thiếu gia” giả mạo?
Lục Tấn khựng lại.
Họng súng hơi hạ xuống.
– Cô biết rồi?
– Tôi biết tất cả.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía dưới tòa nhà.
Khói đen bắt đầu bốc lên.
– Khốn khiếp!
Lục Tấn chửi thề một tiếng.
Anh ta túm lấy tay tôi, lôi đi.
– Đi mau!
– Lâm Nhược Tuyết và Thẩm Dực định giết cả hai chúng ta!