Summary
Tên tôi là Thẩm Chấp An. Bố tôi nói, chữ “Chấp” là để nhắc tôi phải biết giữ lễ nghĩa, chữ “An” là để tôi sống một đời an phận. Nhưng mẹ tôi lại bảo, tôi là đứa “chấp mê bất ngộ”, bởi vì tôi không bao giờ hiểu được những gì bà thực sự muốn nói.
Ngày bà đưa tôi đến trường nội trú này, bà chỉ để lại một câu: “Ở đây mà tự sinh tự diệt đi, đừng có làm phiền đến người khác, người ta nói gì thì nghe nấy, nghe cho rõ vào!”
Show more