Summary
Trong giới giải trí, người đáng sợ nhất không phải là kẻ nói dối giỏi nhất, mà là kẻ kể được một câu chuyện hay hơn sự thật.
Lâm Tố An, một diễn viên tuyến ba đi lên bằng thực lực, chỉ sau một đêm thức trắng đã biến thành “gái bao” rẻ tiền bị cả mạng xã hội phỉ nhổ. Kẻ giăng bẫy chuốc say cô, lại chính là người chị em tốt thuở hàn vi. Kẻ tung đoạn clip cắt ghép dồn cô vào chỗ chết, lại là vị đạo diễn trẻ mà cô dành hai năm thanh xuân để yêu đương trong bóng tối.
Bọn họ dùng danh tiếng của cô làm viên đá lót đường, cướp đoạt vai diễn, chà đạp sự tự tôn của cô xuống tận bùn lầy.
Khóc lóc? Kêu oan? Ở cái chốn danh lợi bạc bẽo này, sự trong sạch là thứ rẻ mạt nhất.
Thay vì quỳ gối xin tha, Tố An chọn cách nhận vai ác nữ phản diện, từng bước nắm lấy quy luật đen tối của truyền thông. Đã muốn chơi đùa với dư luận, cô sẽ mượn chính cái sân khấu rực rỡ nhất, bóc trần từng lớp mặt nạ thánh thiện, tự tay tát những cú nảy lửa vào mặt từng kẻ đã dồn mình vào chỗ chết.
Trình Dục, Bạch Nghi, các người diễn vai nạn nhân rất đạt. Nhưng từ nay về sau, Lâm Tố An tôi mới là người điều khiển câu chuyện!