Ngoại truyện
Sau khi hệ thống sụp đổ, Ma cung trở lại vẻ tĩnh lặng đến lạ thường. Tạ Vô Trần không hề nhốt Diệp Thanh Dao vào ngục tối, hắn cho nàng quyền tự do đi lại khắp Ma giới, chỉ trừ việc nàng không thể rời khỏi tầm mắt của hắn quá lâu.
Một đêm, hắn thấy nàng ngồi trên mái điện cao nhất, nhìn về phía chân trời xa xăm, đôi mắt đượm buồn. Hắn đáp xuống cạnh nàng, tà áo đen lướt nhẹ trong gió.
- Ngươi lại nhớ về nơi đó?
Diệp Thanh Dao không nhìn hắn, giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
- Ở đó ta có cha mẹ, có bạn bè, có những món ăn mà thế giới này không có. Tạ Vô Trần, ngươi giữ được người của ta, nhưng ngươi có biết ta đang thấy mình như một kẻ bị bắt cóc không?
Tạ Vô Trần im lặng rất lâu. Bàn tay hắn định chạm vào vai nàng rồi lại rụt về. Hắn lấy từ trong tay áo ra một tấm gương cổ – Luân Hồi Kính.
- Ngươi có muốn xem lại “nơi đó” một lần cuối không?
Trong gương, hình ảnh hiện ra khiến Diệp Thanh Dao bàng hoàng. Ở thế giới hiện đại, vụ tai nạn xe năm đó đã khiến cơ thể nàng hoàn toàn tan nát. Nàng thấy cha mẹ mình đã già đi nhiều, họ đang đứng trước mộ của nàng, đặt xuống một bó hoa nhài nàng thích nhất.
- [Tạ Vô Trần: Hệ thống đã lừa ngươi. Ngươi vốn dĩ đã chết ở đó rồi. Nếu nhiệm vụ hoàn thành, nó sẽ đưa linh hồn ngươi đi đầu thai vào một kiếp khác, xóa sạch ký ức, chứ không phải đưa ngươi về lại căn phòng cũ hay về bên cha mẹ ngươi.]
Diệp Thanh Dao sững sờ, nước mắt rơi lã chã trên mặt gương. Hóa ra, “quay về” chỉ là một lời hứa hão huyền của một cỗ máy.
- Ta đã dùng một phần tu vi để kết nối với linh hồn của cha mẹ ngươi ở đó. Nhìn xem.
Trong gương, mẹ của nàng khẽ mỉm cười, bà chạm vào tấm ảnh trên bia mộ và thầm thì: “Dao Dao, ở thế giới bên kia nhất định phải tìm được người thật lòng thương yêu con nhé. Đừng lo cho cha mẹ, cha mẹ sẽ sống tốt.”
Diệp Thanh Dao khóc nấc lên. Sự vướng bận cuối cùng trong lòng nàng như được gỡ bỏ. Nàng không phải kẻ bị bắt cóc, nàng là một linh hồn lạc lối đã tìm được bến đỗ, dù cái bến đỗ này có hơi… cực đoan một chút.
Tạ Vô Trần kéo nàng vào lòng, lần này nàng không đẩy hắn ra nữa. Hắn thì thầm:
- Ta không thể cho ngươi mạng internet hay những món ăn lạ lẫm đó, nhưng ta có thể cho ngươi một gia đình mới, một đời bình an. Nếu ngươi thấy cô đơn, ta sẽ dùng cả đời này để bồi đắp.
Diệp Thanh Dao tựa đầu vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của đại ma đầu. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, nàng không còn là “Pháo hôi” của hệ thống, cũng không còn là người dưng của thế giới này nữa.