Chương 9
Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những mảng màu sắc của thực tại bắt đầu bong tróc, để lộ ra những khoảng không đen ngòm đầy rẫy những mã lệnh lỗi. Tiếng còi báo động của hệ thống lúc này không còn là âm thanh cơ khí nữa mà trở thành những tiếng thét chói tai, tuyệt vọng.
- [Hệ thống: Cảnh báo cấp độ SSS! Mục tiêu đang tấn công vào hạch tâm của hệ thống! Ký chủ, chạy mau! Thế giới này sẽ sụp đổ!]
Diệp Thanh Dao quỵ ngã giữa trung tâm cơn bão năng lượng. Cô nhìn thấy Tạ Vô Trần đứng đó, tóc đen bay loạn trong hư không. Hắn không dùng kiếm, mà dùng đôi bàn tay trần đâm xuyên vào bảng giao diện ảo đang nhấp nháy liên hồi.
Hắn bóp chặt lấy “con mắt” của hệ thống – nơi phát ra những dòng lệnh điều khiển. Khóe môi hắn đổ một dòng máu tươi, nhưng ánh mắt lại sáng quắc sự điên cuồng và khinh miệt.
- Ta đã nói rồi, ta không thích bị thứ gì điều khiển. Càng không thích món đồ của ta bị kẻ khác mang đi.
- [Hệ thống: Ngươi là kẻ điên! Nếu hệ thống biến mất, linh hồn của cô ta sẽ bị kẹt lại đây mãi mãi! Cô ta sẽ chết cùng thế giới này!]
Tạ Vô Trần cười khẩy, bàn tay hắn dùng lực, những tia lửa điện xanh tím nổ tung giữa các ngón tay hắn.
- Chết? Nếu nàng chết, ta sẽ xuống tận u minh lôi nàng trở lại. Còn hơn để nàng trở về nơi mà ta không thể chạm tới.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Bảng giao diện hệ thống vỡ vụn thành nghìn mảnh thủy tinh ánh sáng rồi tan biến vào hư vô. Tiếng thét của hệ thống im bặt, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
Mọi thứ đứng yên. Cổng không gian rực rỡ lúc nãy đã hoàn toàn tắt ngấm. Diệp Thanh Dao cảm thấy sợi dây liên kết giữa mình và thế giới thực tại đã đứt lìa. Cô không còn là một “người xuyên không” có đường lui nữa. Giờ đây, cô chỉ là Diệp Thanh Dao – một phần của thế giới này.
Tạ Vô Trần lảo đảo bước lại gần cô. Hắn quỳ một chân xuống, mặc kệ vết thương do sự phản phệ của hệ thống đang rỉ máu trên lồng ngực. Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng, tựa cằm lên vai cô, hơi thở dồn dập nhưng đầy thỏa mãn.
- Ngươi… ngươi đã phá hủy nó thật sao? Tạ Vô Trần, ngươi có biết mình vừa làm gì không?
- Ta vừa giết chết thần linh của ngươi.
Hắn nâng mặt cô lên, những ngón tay run rẩy lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt cô.
- Dao Dao, từ nay về sau, không còn nhiệm vụ, không còn độ hảo cảm, cũng không còn con đường trở về nào nữa. Ngươi là biến số duy nhất của thế giới này, và ngươi thuộc về ta.
Diệp Thanh Dao nhìn quanh. Ma cung vẫn còn đó, thế giới không sụp đổ như lời hệ thống đe dọa. Có lẽ, sự tồn tại của cô đã thực sự hòa nhập vào dòng chảy của thực tại này, hoặc có lẽ, sức mạnh của Tạ Vô Trần đã đủ để chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ vì cô.
- Nếu ta mãi mãi không yêu ngươi thì sao?
Tạ Vô Trần cúi xuống, đặt một nụ hôn vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn lên môi cô, đánh dấu chủ quyền một cách tuyệt đối.
- Ta có cả đời này để chờ đợi. Nếu đời này không đủ, ta sẽ nghịch thiên cải mệnh, giữ ngươi lại đời đời kiếp kiếp. Ngươi trốn không thoát đâu.
Dưới ánh trăng đỏ rực của Ma giới, hai bóng hình lồng vào nhau. Diệp Thanh Dao thở dài, cô biết mình đã thua cuộc trong trò chơi công lược này, nhưng trái tim cô, trong khoảnh khắc hệ thống sụp đổ, hình như cũng đã có một thứ gì đó nảy mầm.
Kịch bản đã cháy thành tro, và câu chuyện thực sự của họ, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những mảng màu sắc của thực tại bắt đầu bong tróc, để lộ ra những khoảng không đen ngòm đầy rẫy những mã lệnh lỗi. Tiếng còi báo động của hệ thống lúc này không còn là âm thanh cơ khí nữa mà trở thành những tiếng thét chói tai, tuyệt vọng.
- [Hệ thống: Cảnh báo cấp độ SSS! Mục tiêu đang tấn công vào hạch tâm của hệ thống! Ký chủ, chạy mau! Thế giới này sẽ sụp đổ!]
Diệp Thanh Dao quỵ ngã giữa trung tâm cơn bão năng lượng. Cô nhìn thấy Tạ Vô Trần đứng đó, tóc đen bay loạn trong hư không. Hắn không dùng kiếm, mà dùng đôi bàn tay trần đâm xuyên vào bảng giao diện ảo đang nhấp nháy liên hồi.
Hắn bóp chặt lấy “con mắt” của hệ thống – nơi phát ra những dòng lệnh điều khiển. Khóe môi hắn đổ một dòng máu tươi, nhưng ánh mắt lại sáng quắc sự điên cuồng và khinh miệt.
- Ta đã nói rồi, ta không thích bị thứ gì điều khiển. Càng không thích món đồ của ta bị kẻ khác mang đi.
- [Hệ thống: Ngươi là kẻ điên! Nếu hệ thống biến mất, linh hồn của cô ta sẽ bị kẹt lại đây mãi mãi! Cô ta sẽ chết cùng thế giới này!]
Tạ Vô Trần cười khẩy, bàn tay hắn dùng lực, những tia lửa điện xanh tím nổ tung giữa các ngón tay hắn.
- Chết? Nếu nàng chết, ta sẽ xuống tận u minh lôi nàng trở lại. Còn hơn để nàng trở về nơi mà ta không thể chạm tới.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Bảng giao diện hệ thống vỡ vụn thành nghìn mảnh thủy tinh ánh sáng rồi tan biến vào hư vô. Tiếng thét của hệ thống im bặt, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
Mọi thứ đứng yên. Cổng không gian rực rỡ lúc nãy đã hoàn toàn tắt ngấm. Diệp Thanh Dao cảm thấy sợi dây liên kết giữa mình và thế giới thực tại đã đứt lìa. Cô không còn là một “người xuyên không” có đường lui nữa. Giờ đây, cô chỉ là Diệp Thanh Dao – một phần của thế giới này.
Tạ Vô Trần lảo đảo bước lại gần cô. Hắn quỳ một chân xuống, mặc kệ vết thương do sự phản phệ của hệ thống đang rỉ máu trên lồng ngực. Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng, tựa cằm lên vai cô, hơi thở dồn dập nhưng đầy thỏa mãn.
- Ngươi… ngươi đã phá hủy nó thật sao? Tạ Vô Trần, ngươi có biết mình vừa làm gì không?
- Ta vừa giết chết thần linh của ngươi.
Hắn nâng mặt cô lên, những ngón tay run rẩy lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt cô.
- Dao Dao, từ nay về sau, không còn nhiệm vụ, không còn độ hảo cảm, cũng không còn con đường trở về nào nữa. Ngươi là biến số duy nhất của thế giới này, và ngươi thuộc về ta.
Diệp Thanh Dao nhìn quanh. Ma cung vẫn còn đó, thế giới không sụp đổ như lời hệ thống đe dọa. Có lẽ, sự tồn tại của cô đã thực sự hòa nhập vào dòng chảy của thực tại này, hoặc có lẽ, sức mạnh của Tạ Vô Trần đã đủ để chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ vì cô.
- Nếu ta mãi mãi không yêu ngươi thì sao?
Tạ Vô Trần cúi xuống, đặt một nụ hôn vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn lên môi cô, đánh dấu chủ quyền một cách tuyệt đối.
- Ta có cả đời này để chờ đợi. Nếu đời này không đủ, ta sẽ nghịch thiên cải mệnh, giữ ngươi lại đời đời kiếp kiếp. Ngươi trốn không thoát đâu.
Dưới ánh trăng đỏ rực của Ma giới, hai bóng hình lồng vào nhau. Diệp Thanh Dao thở dài, cô biết mình đã thua cuộc trong trò chơi công lược này, nhưng trái tim cô, trong khoảnh khắc hệ thống sụp đổ, hình như cũng đã có một thứ gì đó nảy mầm.
Kịch bản đã cháy thành tro, và câu chuyện thực sự của họ, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những mảng màu sắc của thực tại bắt đầu bong tróc, để lộ ra những khoảng không đen ngòm đầy rẫy những mã lệnh lỗi. Tiếng còi báo động của hệ thống lúc này không còn là âm thanh cơ khí nữa mà trở thành những tiếng thét chói tai, tuyệt vọng.
- [Hệ thống: Cảnh báo cấp độ SSS! Mục tiêu đang tấn công vào hạch tâm của hệ thống! Ký chủ, chạy mau! Thế giới này sẽ sụp đổ!]
Diệp Thanh Dao quỵ ngã giữa trung tâm cơn bão năng lượng. Cô nhìn thấy Tạ Vô Trần đứng đó, tóc đen bay loạn trong hư không. Hắn không dùng kiếm, mà dùng đôi bàn tay trần đâm xuyên vào bảng giao diện ảo đang nhấp nháy liên hồi.
Hắn bóp chặt lấy “con mắt” của hệ thống – nơi phát ra những dòng lệnh điều khiển. Khóe môi hắn đổ một dòng máu tươi, nhưng ánh mắt lại sáng quắc sự điên cuồng và khinh miệt.
- Ta đã nói rồi, ta không thích bị thứ gì điều khiển. Càng không thích món đồ của ta bị kẻ khác mang đi.
- [Hệ thống: Ngươi là kẻ điên! Nếu hệ thống biến mất, linh hồn của cô ta sẽ bị kẹt lại đây mãi mãi! Cô ta sẽ chết cùng thế giới này!]
Tạ Vô Trần cười khẩy, bàn tay hắn dùng lực, những tia lửa điện xanh tím nổ tung giữa các ngón tay hắn.
- Chết? Nếu nàng chết, ta sẽ xuống tận u minh lôi nàng trở lại. Còn hơn để nàng trở về nơi mà ta không thể chạm tới.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Bảng giao diện hệ thống vỡ vụn thành nghìn mảnh thủy tinh ánh sáng rồi tan biến vào hư vô. Tiếng thét của hệ thống im bặt, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
Mọi thứ đứng yên. Cổng không gian rực rỡ lúc nãy đã hoàn toàn tắt ngấm. Diệp Thanh Dao cảm thấy sợi dây liên kết giữa mình và thế giới thực tại đã đứt lìa. Cô không còn là một “người xuyên không” có đường lui nữa. Giờ đây, cô chỉ là Diệp Thanh Dao – một phần của thế giới này.
Tạ Vô Trần lảo đảo bước lại gần cô. Hắn quỳ một chân xuống, mặc kệ vết thương do sự phản phệ của hệ thống đang rỉ máu trên lồng ngực. Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng, tựa cằm lên vai cô, hơi thở dồn dập nhưng đầy thỏa mãn.
- Ngươi… ngươi đã phá hủy nó thật sao? Tạ Vô Trần, ngươi có biết mình vừa làm gì không?
- Ta vừa giết chết thần linh của ngươi.
Hắn nâng mặt cô lên, những ngón tay run rẩy lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt cô.
- Dao Dao, từ nay về sau, không còn nhiệm vụ, không còn độ hảo cảm, cũng không còn con đường trở về nào nữa. Ngươi là biến số duy nhất của thế giới này, và ngươi thuộc về ta.
Diệp Thanh Dao nhìn quanh. Ma cung vẫn còn đó, thế giới không sụp đổ như lời hệ thống đe dọa. Có lẽ, sự tồn tại của cô đã thực sự hòa nhập vào dòng chảy của thực tại này, hoặc có lẽ, sức mạnh của Tạ Vô Trần đã đủ để chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ vì cô.
- Nếu ta mãi mãi không yêu ngươi thì sao?
Tạ Vô Trần cúi xuống, đặt một nụ hôn vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn lên môi cô, đánh dấu chủ quyền một cách tuyệt đối.
- Ta có cả đời này để chờ đợi. Nếu đời này không đủ, ta sẽ nghịch thiên cải mệnh, giữ ngươi lại đời đời kiếp kiếp. Ngươi trốn không thoát đâu.
Dưới ánh trăng đỏ rực của Ma giới, hai bóng hình lồng vào nhau. Diệp Thanh Dao thở dài, cô biết mình đã thua cuộc trong trò chơi công lược này, nhưng trái tim cô, trong khoảnh khắc hệ thống sụp đổ, hình như cũng đã có một thứ gì đó nảy mầm.
Kịch bản đã cháy thành tro, và câu chuyện thực sự của họ, bây giờ mới chính thức bắt đầu.