Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 8

  1. Home
  2. Tôi từ chối quyền thừa kế
  3. Chương 8
Prev
Novel Info

Tối hôm đó, tôi vẫn đến nhà họ Tống. Không phải vì tin nhắn của mẹ, cũng không phải vì sau cuộc họp cổ đông tôi bỗng mềm lòng. Chỉ là tôi biết, có những lời nếu không nghe trực tiếp một lần, sau này rất dễ thành tiếc nuối. Mà tôi thì không muốn để bản thân vướng vào thứ cảm giác đó thêm nữa.

Trời vừa tối hẳn thì tôi lái xe vào cổng.

Ngôi nhà vẫn sáng đèn như mọi khi, sân vườn vẫn được cắt tỉa gọn gàng, lối đi lát đá vẫn sạch đến mức không vương một chiếc lá khô. Mọi thứ nhìn qua đều không khác gì trước đây, chỉ có tôi là không còn cảm giác mình đang trở về nhà nữa.

Người giúp việc ra mở cửa cho tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ dè dặt.

  • Cô chủ…

Tôi gật đầu, thay giày rồi đi thẳng vào phòng khách.

Mẹ tôi ngồi ở đó một mình.

Không có bố, cũng không có Tống Minh Khải. Trên bàn là một ấm trà đã nguội, bên cạnh là chiếc khăn tay gấp làm tư. Vừa nhìn thấy tôi, bà đã đứng lên như theo phản xạ, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng, giống như không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện bà.

  • Mẹ muốn nói gì?

Lê Hồng Nhung nhìn tôi rất lâu. Chỉ trong mấy ngày, bà dường như già đi thấy rõ. Nét chỉnh chu quen thuộc vẫn còn đó, nhưng dưới mắt đã có quầng thâm nhạt, khóe môi cũng không còn giữ được vẻ điềm tĩnh như thường ngày.

  • Nhược An, mẹ biết bây giờ có nói gì con cũng khó nghe vào.

Tôi không đáp.

Bà cụp mắt, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt rồi buông ra.

  • Nhưng mẹ vẫn muốn nói. Ít nhất là để con biết, có những chuyện không phải mẹ hoàn toàn không nghĩ cho con.

Tôi nhìn bà.

  • Vậy mẹ đã nghĩ gì cho con?

Câu hỏi ấy khiến bà nghẹn lại một nhịp.

Một lúc sau, mẹ tôi mới nói tiếp, giọng rất thấp.

  • Mẹ từng nghĩ, chỉ cần Minh Khải đứng vững, sau này nó sẽ không bạc với con. Nhà này có một người chống đỡ bên ngoài, con ở phía sau sẽ đỡ vất vả hơn. Mẹ không ngờ… mọi chuyện lại thành ra thế này.

Tôi nghe xong mà trong lòng gần như không gợn lên gì nữa.

Đó chính là điều khiến tôi buồn nhất. Không phải vì bà không thương tôi, mà vì tình thương của bà luôn đi kèm một điều kiện rất rõ: tôi phải chấp nhận đứng sau, chấp nhận nhận phần ít hơn, chấp nhận để tương lai của mình được xây dựng trên lòng tốt và sự tử tế của người khác.

Tôi khẽ hỏi:

  • Nếu Minh Khải không tử tế thì sao?

Mẹ tôi không trả lời được.

Tôi nhìn bà, giọng vẫn đều.

  • Nếu em ấy thay đổi thì sao? Nếu sau này em ấy không còn muốn san sẻ gì cả thì sao? Nếu con không muốn cả đời mình phải chờ người khác “không bạc” với mình thì sao?

Mẹ tôi nhắm mắt lại trong thoáng chốc.

  • Mẹ sai rồi.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe bà nói thẳng như thế.

Không vòng vo.

Không giải thích.

Không dùng câu “mẹ chỉ muốn tốt cho con” như mọi lần.

Chỉ là ba chữ rất ngắn, nhưng đủ khiến căn phòng im đi một lúc lâu.

Tôi nhìn bà. Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ thấy lòng mình mềm đi. Nhưng sau quá nhiều chuyện, tôi chỉ còn cảm giác bình tĩnh như đứng nhìn một mặt nước đã lặng từ lâu.

  • Mẹ sai từ lúc nào?

Bà ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

  • Từ lúc mẹ tưởng nhẫn nhịn là bảo vệ con. Từ lúc mẹ nghĩ con gái nên lùi một bước để nhà cửa yên ổn. Từ lúc mẹ thấy bố con thiên vị mà vẫn tự nhủ thôi thì cũng là người một nhà, sau này rồi sẽ đâu vào đó.

Tôi im lặng.

Bà nói tiếp, giọng càng lúc càng khàn:

  • Mẹ biết con giận. Mẹ không trách con. Nhưng nếu còn có thể, mẹ muốn con dừng lại ở đây.

Tôi hơi nghiêng đầu.

  • Dừng lại?
  • Ừ. Phần của con, mẹ sẽ nói với bố con. Hồ sơ cũng sẽ làm lại cho rõ. Chỉ cần con đừng tiếp tục đẩy chuyện ra xa hơn nữa.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mình rất lâu.

Cuối cùng, bà cũng đã nói đến thứ cần nói: phần của tôi.

Không phải dựa nhờ Minh Khải.

Không phải để em trai “chăm lo”.

Không phải chờ lòng tốt của ai.

Mà là phần của tôi.

Chỉ tiếc là câu này đến quá muộn.

Tôi hỏi:

  • Bố đâu rồi?
  • Ở thư phòng.
  • Ông ấy bảo mẹ nói chuyện với con thay à?

Mẹ tôi hơi chững lại, rồi lắc đầu.

  • Không. Là mẹ tự muốn nói.

Tôi gật đầu.

  • Vậy con sẽ nghe mẹ. Nhưng những chuyện còn lại, con muốn nghe chính miệng bố nói.

Nói xong, tôi đứng dậy.

Mẹ tôi không ngăn nữa.

Có lẽ bà hiểu đến lúc này, giữa tôi và bố tôi đã không còn là chuyện bà có thể đứng giữa điều hòa được nữa.

Tôi đi lên tầng, dừng trước cửa thư phòng.

Cánh cửa không đóng hẳn. Tôi gõ hai tiếng rồi đẩy vào.

Bố tôi đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cửa. Trên bàn là một chồng tài liệu chưa khép lại, bên cạnh còn có cả bản in thông báo pháp lý và biên bản tóm tắt cuộc họp cổ đông sáng nay. Chỉ trong mấy ngày, lưng ông như còng xuống đi một chút, dù dáng đứng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn quen thuộc.

Nghe tiếng động, ông quay lại.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa căn phòng từng là nơi tôi rất ít khi được bước vào hồi còn nhỏ.

  • Con đến rồi à.

Giọng ông khàn hơn tôi nghĩ.

Tôi đứng im tại chỗ.

  • Bố muốn nói gì?

Ông nhìn tôi một lúc lâu, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế phía sau bàn làm việc.

  • Ngồi đi.

Tôi không ngồi.

  • Cứ nói luôn đi ạ.

Ông khẽ thở ra, như thể cũng biết lúc này không còn tư cách gì để yêu cầu tôi mềm giọng hơn nữa.

  • Bố đã cho người rà lại toàn bộ hồ sơ.

Tôi không nói gì.

  • Có vài phần đúng là chưa hoàn tất như con nói.
  • Vâng.
  • Nhưng bố chưa từng nghĩ sẽ để con trắng tay.

Tôi ngước mắt nhìn ông.

  • Chưa từng nghĩ, hay chưa từng định làm ngay?

Ông im lặng.

Tôi mỉm cười rất nhạt.

  • Bố thấy không, từ đầu đến cuối con luôn chỉ hỏi những thứ rất cụ thể. Nhưng bố mẹ và mọi người trong nhà thì luôn trả lời bằng những lời hứa mơ hồ.

Ông siết chặt tay trên mặt bàn.

  • Nhược An, bố thừa nhận chuyện này bố làm không ổn. Nhưng bố chỉ muốn giữ công ty ổn định.
  • Bằng cách đẩy con ra ngoài?
  • Bố nghĩ con sẽ hiểu.

Tôi bỗng thấy một cảm giác mệt mỏi rất rõ.

Đến tận lúc này, ông vẫn dùng hai chữ đó.

Hiểu.

Hiểu vì lợi ích chung.

Hiểu vì đại cục.

Hiểu vì Minh Khải là con trai.

Hiểu vì tôi là con gái nên nên lùi.

Tôi nhìn thẳng vào ông.

  • Bố có biết vấn đề lớn nhất là gì không?

Ông không đáp.

  • Không phải là bố muốn phần lớn hơn cho Minh Khải. Mà là từ đầu đến cuối, bố chưa từng nghĩ con có quyền được biết và được quyết định với phần liên quan đến mình.

Căn phòng im phăng phắc.

Một lúc sau, ông mới lên tiếng, giọng nặng đi rõ rệt:

  • Vậy bây giờ con muốn thế nào?

Cuối cùng, câu hỏi ấy cũng trở nên có ý nghĩa.

Không còn là một cái bẫy để kết luận tôi tham lam.

Mà là một sự thừa nhận muộn màng rằng tôi có quyền đưa ra điều kiện.

Tôi chậm rãi nói:

  • Thứ nhất, toàn bộ phần góp vốn ban đầu đứng tên mẹ phải được rà soát lại và xác lập bằng văn bản rõ ràng, có luật sư độc lập chứng kiến.

Ông gật đầu rất chậm.

  • Được.
  • Thứ hai, phần liên quan đến con phải ghi nhận trực tiếp dưới tên con, không thông qua thỏa thuận ngầm, không thông qua hứa hẹn miệng.

Ông im lặng vài giây rồi nói:

  • Được.
  • Thứ ba, sau khi mọi thủ tục hoàn tất, con sẽ rút yêu cầu mở rộng rà soát đối với bên đầu tư, nhưng chỉ khi bên công ty không còn tiếp tục dùng danh nghĩa “nội bộ gia đình” để né tránh nữa.

Bố tôi nhìn tôi, vẻ mặt đã không còn giận dữ, chỉ còn mỏi mệt.

  • Còn điều gì nữa không?

Tôi nhìn ông.

Có.

Thật ra còn rất nhiều.

Tôi muốn hỏi vì sao từ nhỏ đến lớn ông có thể thiên vị đến vậy mà vẫn nghĩ mình công bằng. Muốn hỏi vì sao ông có thể đuổi tôi ra khỏi nhà rồi hôm nay lại ngồi đây thương lượng như thể mọi chuyện chỉ là một khúc mắc nhỏ. Muốn hỏi liệu trong một khoảnh khắc nào đó, ông từng thật lòng thấy tôi là người có thể đứng ngang hàng với Minh Khải hay chưa.

Nhưng cuối cùng tôi chỉ nói:

  • Có.

Ông chờ.

Tôi khẽ hít vào một hơi.

  • Con sẽ không quay về nữa.

Bàn tay đang đặt trên mặt bàn của ông khựng lại.

Lần đầu tiên trong tối nay, sắc mặt ông thay đổi thật sự.

  • Con…
  • Căn hộ con đang ở rất ổn. Công việc của con cũng vậy. Sau khi mọi thủ tục xong xuôi, con sẽ tự lo cuộc sống của mình.
  • Chỉ vì một chuyện này mà con định cắt đứt với gia đình?

Tôi nhìn ông, giọng rất bình tĩnh.

  • Không phải vì một chuyện này. Mà vì quá nhiều chuyện dồn lại trong rất nhiều năm, chỉ đến bây giờ con mới ngừng tự thuyết phục mình rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.

Ông không nói gì thêm.

Tôi biết ông không quen với việc mất quyền chủ động như thế này. Trong phần lớn cuộc đời, ông luôn là người quyết định: quyết định cho công ty, cho gia đình, cho tương lai của Tống Minh Khải, và cả cho vị trí của tôi. Có lẽ ông chưa từng nghĩ sẽ có ngày tôi đứng trước mặt ông, tự nói ra con đường của mình mà không cần xin phép.

Một lúc rất lâu sau, ông mới cất tiếng:

  • Minh Khải không bằng con.

Tôi sững lại trong thoáng chốc.

Không phải vì tôi chờ câu này quá lâu.

Mà vì cuối cùng tôi vẫn nghe được nó, vào một thời điểm mà nó gần như không còn đủ sức nặng nữa.

Ông nhìn tôi, giọng khản đặc.

  • Bố biết từ lâu rồi. Nhưng công ty này… nhà này… từ trước tới giờ đều như vậy. Bố nghĩ cứ để con lùi lại một chút, mọi chuyện sẽ dễ hơn.

Tôi bỗng thấy buồn cười đến mức gần như muốn thở dài.

Hóa ra ông biết.

Ông biết tôi làm việc tốt hơn.

Biết tôi nhìn hồ sơ kỹ hơn.

Biết tôi bình tĩnh hơn Minh Khải.

Chỉ là ông vẫn chọn cậu ta.

Không phải vì xứng đáng hơn.

Mà vì cậu ta là con trai.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt mình thật lâu rồi nói:

  • Chính vì bố biết mà vẫn chọn như vậy, nên con càng không thể quay về.

Nói xong, tôi quay người ra cửa.

Bố tôi gọi phía sau:

  • Nhược An.

Tôi dừng lại.

  • Sau này… con vẫn là con gái của bố.

Tôi không quay đầu.

Chỉ khẽ đáp:

  • Con chưa từng phủ nhận điều đó. Nhưng từ giờ, con sẽ sống như chính mình trước đã.

Tôi bước ra khỏi thư phòng, đi thẳng xuống lầu.

Mẹ tôi vẫn ngồi ở phòng khách. Vừa thấy tôi đi xuống, bà lập tức đứng dậy.

  • Thế nào rồi?

Tôi nhìn bà.

  • Hồ sơ sẽ làm lại.

Ánh mắt bà thoáng nhẹ đi, nhưng rồi ngay sau đó lại chùng xuống khi nghe tôi nói tiếp:

  • Nhưng con sẽ không về ở nữa.

Môi bà run lên rất nhẹ.

Tôi bước đến gần hơn, lần đầu tiên kể từ đầu câu chuyện, chủ động nói với bà bằng một giọng dịu hơn:

  • Mẹ, con không phải đang trả thù. Con chỉ cần một khoảng cách đủ xa để sau này, nếu còn muốn gặp lại nhau như người một nhà, chúng ta có thể bắt đầu từ một vị trí khác.

Nước mắt bà rơi xuống rất nhanh.

Tôi không ôm bà.

Nhưng cũng không quay đi ngay.

Đó đã là giới hạn mềm lòng cuối cùng của tôi.

Rời khỏi nhà họ Tống, tôi không quay đầu lại.

Mấy ngày sau, toàn bộ hồ sơ được rà soát lại dưới sự chứng kiến của luật sư độc lập. Phần cổ phần liên quan đến mẹ tôi được xác lập rõ ràng, sau đó tách ra đúng theo tỉ lệ pháp lý cần thiết. Tên tôi chính thức xuất hiện trên phần quyền lợi vốn từ đầu đã không nên bị xóa bỏ.

Tôi thực hiện đúng lời hứa, rút yêu cầu mở rộng rà soát đối với bên đầu tư sau khi mọi nghĩa vụ minh bạch được hoàn tất. Công ty nhà họ Tống tránh được một cú ngã đau, nhưng không còn đủ sạch sẽ để tiếp tục xem nhẹ mọi thứ như trước.

Tống Minh Khải có tìm tôi một lần.

Cậu ta ngồi đối diện tôi trong quán cà phê gần văn phòng, vẻ mặt không còn sự tự tin ngây thơ của cậu em trai được cả nhà bảo bọc. Chỉ trong ít ngày, cậu ta như đã trưởng thành thêm vài tuổi.

  • Chị, em biết bây giờ nói gì cũng muộn rồi.

Tôi khuấy tách trà trước mặt, không ngẩng đầu.

  • Nếu biết muộn rồi thì đừng nói những câu vô nghĩa nữa.

Cậu ta cười gượng, rồi hỏi nhỏ:

  • Chị có còn giận em không?

Tôi nghĩ một lúc rồi đáp:

  • Em không phải người duy nhất làm sai. Nhưng em là người được hưởng lợi nhiều nhất từ những cái sai đó mà vẫn luôn giả vờ không biết.

Minh Khải cúi xuống, không nói nữa.

Trước khi đi, cậu ta khẽ nói:

  • Sau này… em sẽ cố sống cho ra dáng hơn.

Tôi nhìn cậu ta, không gật cũng không lắc.

Điều đó không còn là chuyện của tôi nữa.

Vài tháng sau, tôi dùng phần tài sản và cổ phần hợp pháp thuộc về mình để mở một công ty tư vấn pháp lý doanh nghiệp quy mô nhỏ cùng Phó Cảnh Thâm. Quy mô chưa lớn, nhưng đủ để tôi được quyền quyết định mọi thứ trên danh nghĩa của chính mình, không cần dựa vào ai, cũng không cần đợi ai “không bạc” với mình.

Ngày treo biển công ty, trời rất đẹp.

Tấm kính trước sảnh phản chiếu bầu trời xanh trong và gương mặt tôi rõ đến mức tôi đứng nhìn rất lâu. Không phải vì xúc động quá mức, mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thật sự thấy mình đang đứng trong cuộc đời của chính mình, chứ không phải trong vai trò mà người khác đã viết sẵn.

Buổi chiều hôm đó, mẹ nhắn cho tôi một tin rất ngắn.

  • Khi nào rảnh, về ăn bữa cơm nhé.

Tôi nhìn màn hình vài giây rồi trả lời:

  • Để hôm khác mẹ nhé.

Không phải từ chối.

Cũng không phải đồng ý.

Chỉ là tôi biết có những mối quan hệ, sau khi vỡ một lần, sẽ không thể quay về như cũ nữa. Điều tốt nhất có thể làm không phải cố dán nó lại thành hình dạng ban đầu, mà là học cách chấp nhận một hình dạng mới, xa hơn, cẩn trọng hơn, nhưng ít nhất là thật.

Tôi đặt điện thoại xuống, bước đến bên cửa kính.

Ngoài kia, nắng vẫn còn rất đẹp.

Tôi bỗng nhớ đến câu hỏi từng bị lặp đi lặp lại suốt cả quãng thời gian đó: tôi muốn gì?

Bây giờ tôi đã có thể trả lời rất rõ.

Tôi không cần chiến thắng ai.

Cũng không cần dẫm lên ai để chứng minh mình đúng.

Tôi chỉ muốn, từ đây về sau, dù đứng ở đâu, tôi cũng không còn là phương án dự phòng nữa.

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
March 23, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
March 24, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay