Chương 8
Không gian xung quanh Diệp Thanh Dao bắt đầu vặn xoắn. Những bức tường đá của Ma cung trở nên nhạt nhòa như một bức tranh màu nước bị đổ thêm khối lượng lớn dung môi. Tiếng ù ù vang lên trong tai cô, lấn át cả tiếng gió thét gào ngoài kia.
- [Đinh! Chúc mừng Ký chủ! Độ hảo cảm đạt 100%.]
- [Nhiệm vụ hoàn tất. Cổng không gian đang mở. Tiến trình rời đi: 1%… 5%… 10%…]
- [Hệ thống: Ký chủ có 60 giây để nói lời tạm biệt. Sau đó, linh hồn bạn sẽ được đưa về cơ thể nguyên bản ở thế giới hiện đại.]
Diệp Thanh Dao cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bắt đầu tan biến thành những hạt ánh sáng li ti. Cô nhìn thấy Tạ Vô Trần. Hắn vẫn ngồi đó, nhưng khuôn mặt hắn lúc này không còn chút cảm xúc nào, chỉ có một sự bình thản đến rợn người.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bước từng bước xuyên qua những dải sáng đang bao bọc lấy cô. Bàn tay hắn vươn ra, xuyên qua lớp màng bảo vệ của hệ thống, nắm lấy cổ tay cô. Cảm giác đau đớn chân thực khiến Diệp Thanh Dao sực tỉnh khỏi cơn mê sảng của sự tự do.
- Ngươi thật sự muốn rời đi sao?
Diệp Thanh Dao nhìn vào đôi mắt ấy. Cô thấy bóng dáng mình trong đó, và cũng thấy cả một sự cô độc vĩnh hằng.
- Tạ Vô Trần, ta… ta không thuộc về nơi này. Ta có gia đình, có cuộc sống riêng… Ta đã cứu được ngươi rồi, ngươi bây giờ đã là bá chủ phương này, không còn ai có thể làm hại ngươi nữa.
Tạ Vô Trần nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:
- Cứu ta? Ngươi cứu ta vì ngươi muốn về nhà, hay vì ngươi yêu ta?
Diệp Thanh Dao nghẹn lời. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất. Hóa ra, suốt thời gian qua, mọi sự quan tâm, mọi lần hy sinh đều được cô tính toán kỹ lưỡng để đổi lấy cái “100%” kia.
- [Hệ thống: Cảnh báo! Độ hảo cảm đang sụt giảm nghiêm trọng! 99%… 80%… 50%…]
Tiếng chuông báo động của hệ thống rú lên thảm thiết, màu đỏ rực bao trùm lấy toàn bộ tầm nhìn của Diệp Thanh Dao.
- [Hệ thống: Ký chủ! Làm gì đó đi! Mục tiêu đang cảm thấy bị phản bội sâu sắc! Nếu độ hảo cảm rơi xuống 0, cổng không gian sẽ đóng vĩnh viễn!]
Tạ Vô Trần siết chặt cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng. Hắn cúi xuống, giọng nói thì thầm như lời nguyền rủa:
- Ngươi xem ta là công cụ để về nhà, còn ta lại lỡ xem ngươi là cả thế giới. Diệp Thanh Dao, ngươi thật sự rất giỏi.
- [Đinh! Độ hảo cảm: 1%.]
- [Hệ thống: Hoảng loạn! Hoảng loạn! Quá trình rời đi bị gián đoạn! Lỗi hệ thống! Ký chủ, chúng ta sắp bị kẹt lại đây rồi!]
Diệp Thanh Dao nhìn con số 1% xám xịt trên bảng giao diện. Cô cảm nhận được sát khí quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội đang bao trùm lấy mình. Tạ Vô Trần của lần đầu gặp mặt đã trở lại, nhưng lần này, hắn không muốn giết cô, hắn muốn giam cầm cô vào địa ngục của riêng hắn.
- Nếu ta không thể có được trái tim ngươi, thì bản thân ngươi cũng đừng mong rời khỏi đây.
Ánh sáng của cổng không gian vụt tắt. Thế giới thực hiện tại đã trở nên xa vời vợi, chỉ còn lại hơi thở ám muội và lồng ngực lạnh lẽo của đại ma đầu đang siết chặt lấy cô.