Chương 6
Đêm trong rừng sâu tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lửa lách tách. Diệp Thanh Dao ngồi bó gối bên đống lửa, lén nhìn Tạ Vô Trần. Hắn đang ngồi xếp bằng, thanh kiếm đen gác ngang đùi, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt sâu thẳm, khiến hắn trông vừa chính vừa tà, đẹp đẽ nhưng đầy nguy hiểm.
- [Hệ thống: Độ hảo cảm: 80%. Cảnh báo: Trạng thái tâm lý của mục tiêu cực kỳ bất ổn. Ký chủ nên cẩn trọng trong lời nói.]
Diệp Thanh Dao siết chặt ống tay áo, cố tìm một chủ đề để phá vỡ bầu không khí áp bách này.
- Tạ Vô Trần, vết thương của ngươi đã khép miệng chưa? Nếu rồi thì ngày mai chúng ta nên đi về phía Đông, ở đó có…
- Ngươi lại định bảo ở đó có cơ duyên gì sao?
Tạ Vô Trần đột ngột cắt lời cô. Hắn không mở mắt, nhưng giọng nói lạnh lẽo như sương muối ban đêm khiến Diệp Thanh Dao rùng mình.
- Ta… ta chỉ là nghe nói…
- Nghe nói?
Hắn mở mắt, đôi đồng tử nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu qua lớp da thịt để nhìn vào linh hồn bên trong. Hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần. Diệp Thanh Dao lùi lại cho đến khi lưng chạm vào thân cây cổ thụ xù xì. Tạ Vô Trần chống tay lên thân cây, cúi sát mặt mình vào mặt cô.
- Diệp Thanh Dao thật sự là kẻ nhút nhát, tư chất kém cỏi, đến cả tên các loại thảo dược cơ bản cũng không thuộc. Còn ngươi… ngươi biết “Huyết Tâm Độc”, biết “U Minh Thảo”, biết cả bí mật về gân rồng của ta mà ngay cả chưởng môn Thanh Vân Tông cũng chưa chắc đã rõ.
Diệp Thanh Dao lắp bắp:
- Ta… ta có kỳ ngộ…
Tạ Vô Trần khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn đưa ngón tay thon dài, lạnh lẽo vuốt nhẹ lên gò má cô, giống như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá nhưng cũng sẵn sàng bóp nát nó bất cứ lúc nào.
- Ngươi không thuộc về thế giới này.
Trái tim Diệp Thanh Dao như ngừng đập. Toàn thân cô đông cứng.
- Ngươi nói gì… ta không hiểu…
- Ngươi hiểu rất rõ. Ánh mắt ngươi nhìn thế giới này rất lạ, như thể ngươi đứng ở trên cao nhìn xuống một vở kịch. Ngươi nhìn ta, không phải nhìn một con người, mà là nhìn một… mục tiêu?
Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm, nhưng lời nói lại khiến cô rơi vào hầm băng:
- Diệp Thanh Dao, rốt cuộc “nhiệm vụ” của ngươi là gì? Tại sao phải cố gắng lấy lòng một con quỷ như ta đến thế?
- [Đinh! Độ hảo cảm: 80 → 85%.]
- [Hệ thống: Cảnh báo! Ký chủ đã bị lộ thân phận. Logic thế giới đang bị lung lay. Yêu cầu ký chủ lập tức tìm cách ứng biến!]
Diệp Thanh Dao nhìn chằm chằm vào Tạ Vô Trần. Cô thấy trong mắt hắn không có sát ý, mà là một sự hứng thú điên cuồng, một sự tò mò đến cực điểm. Hắn không sợ cô, hắn đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô.
- Ngươi… ngươi sẽ giết ta sao?
Tạ Vô Trần khẽ liếm môi, ánh mắt tối sầm lại đầy chiếm hữu:
- Giết ngươi? Không. Trên đời này mọi thứ đều nhàm chán, chỉ có ngươi là biến số duy nhất khiến ta thấy thú vị. Ta muốn xem, kẻ đứng sau điều khiển ngươi sẽ làm gì nếu ta không đi theo con đường mà các người đã định sẵn.
Hắn không buông cô ra, ngược lại còn siết chặt eo cô, kéo sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Diệp Thanh Dao nhận ra, mình không phải là người đi săn, mà chính cô mới là con mồi đã lọt vào bẫy của đại ma đầu này từ lâu.