Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 5

  1. Home
  2. Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
  3. Chương 5
Prev
Next

Một tuần sau vụ bê bối “phản bội” của Giang Ninh, Tô Mạn nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân tương lai của Lục gia. Lục Hàn Châu cưng chiều cô hết mực, dâng lên mọi thứ từ trang sức xa xỉ đến những đặc quyền trong công ty.

Tuy nhiên, trong đầu Tô Mạn, tiếng chuông báo động chưa bao giờ ngừng lại.

“Hệ thống, sao hôm nay tao thấy mặt mình trong gương cứ bị nhòe đi thế này?” Tô Mạn soi gương, đôi khi cô thấy những đường kẻ sọc như tivi mất tín hiệu lướt qua gò má mình.

【 Đinh… Rè… Phản hồi ký chủ… Chỉ số logic thế giới đang sụt giảm nghiêm trọng. Kịch bản gốc bị cưỡng chế bẻ lái quá mức. Đang tiến hành ổn định… 】

Tô Mạn khó chịu dặm thêm phấn: “Ổn định cái gì? Tao đã đuổi được Giang Ninh đi rồi, nhiệm vụ sắp hoàn thành, mày nên thưởng điểm cho tao mới đúng!”

Sáng hôm đó, Lục Hàn Châu đưa cô đến tập đoàn để dự buổi họp báo đính chính về dự án “Cảng Biển Xanh”. Anh muốn công khai bảo vệ cô và chính thức gạt bỏ cái tên Giang Ninh ra khỏi lịch sử Lục Thị.

Trên xe, Tô Mạn cố ý tựa đầu vào vai Lục Hàn Châu, giọng nũng nịu: “Hàn Châu, sau hôm nay chúng mình đi du lịch nhé? Em thấy hơi mệt…”

【 Đinh! Kích hoạt kỹ năng ‘Tiếng nói mê hoặc’. Tiêu tốn 50 điểm. 】

Thông báo hiện lên, nhưng thay vì giọng nói ngọt ngào như rót mật, miệng Tô Mạn lại phát ra một chuỗi âm thanh kim loại chói tai: “Hàn… rè rè… Châu… du… tạch tạch… lịch…”

Lục Hàn Châu giật mình, nhíu mày nhìn cô: “Mạn Mạn, giọng em bị sao vậy?”

Tô Mạn kinh hoàng bịt miệng lại. Trong đầu cô, hệ thống gào thét: 【 Cảnh báo! Lỗi dữ liệu! Kỹ năng bị nhiễu sóng! 】

Cô phải mất vài phút uống nước và hắng giọng mới lấy lại được giọng nói bình thường. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lụa. Đây là lần đầu tiên cô thấy “vũ khí” của mình phản chủ.

Tại buổi họp báo, hàng trăm phóng viên vây kín. Lục Hàn Châu phong độ ngời ngời bước lên bục phát biểu, dõng dạc tuyên bố về việc xử lý kẻ phản bội và bổ nhiệm Tô Mạn vào vị trí cố vấn sáng tạo.

Đúng lúc buổi họp báo đang ở cao trào, cánh cửa hội trường đột ngột mở toang.

Giang Ninh bước vào. Cô không hề tiều tụy, không hề thảm hại. Cô diện một bộ suit trắng quyền lực, phía sau là một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp.

“Lục tổng, tuyên bố về ‘kẻ phản bội’ có vẻ hơi sớm quá chăng?” Giang Ninh thản nhiên bước lên bục, đối mặt trực diện với Lục Hàn Châu và Tô Mạn.

“Giang Ninh! Cô còn dám vác mặt đến đây?” Lục Hàn Châu đập bàn.

Giang Ninh không thèm nhìn anh, cô quay thẳng về phía các ống kính phóng viên: “Mọi người hẳn đã xem qua bằng chứng về email gửi tài liệu mật. Nhưng có một điều mà Lục Thị ‘vô tình’ bỏ qua: Địa chỉ IP của người gửi.”

Cô búng tay, màn hình LED phía sau bỗng hiện lên một sơ đồ kỹ thuật phức tạp.

“Địa chỉ IP gửi email đó không phải từ nhà tôi, cũng không phải từ máy tính của tôi. Nó xuất phát từ một máy chủ ảo, và điều thú vị là… máy chủ này được đăng ký bằng thẻ tín dụng của một người tên là Trần Lực – tài xế riêng của Tô tiểu thư đây.”

Tô Mạn đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch: “Cô… cô nói láo! Trần Lực đã nghỉ việc từ lâu rồi!”

“Ồ, anh ta nghỉ việc ngay sau đêm đại tiệc, đúng không?” Giang Ninh cười nhạt, lấy ra một chiếc USB. “Và đây là đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Tô tiểu thư và anh ta về việc ‘tạo một tài khoản ảo’. Tô tiểu thư, cô có muốn nghe lại giọng nói ngọt ngào của mình không?”

Trong đầu Tô Mạn, hệ thống bắt đầu phát điên: 【 Cảnh báo! Kịch bản bị phản công! Chỉ số Logic: 20%… 10%… 】 【 Lỗi! Lỗi! Đối tượng Giang Ninh đang sử dụng mã lệnh cưỡng chế! 】

Tô Mạn lắp bắp: “Hàn Châu, anh đừng tin cô ta… cô ta đang giả mạo chứng cứ…”

Nhưng lần này, Lục Hàn Châu không lập tức đứng về phía cô. Anh nhìn vào những bằng chứng kỹ thuật rành rành trên màn hình. Một doanh nhân thành đạt như anh, dù có bị che mắt bởi tình cảm thì khi nhìn vào những con số và sự thật logic, lý trí vẫn bắt đầu trỗi dậy.

“Mạn Mạn, chuyện này là sao?” Ánh mắt Lục Hàn Châu lạnh đi vài phần.

Giang Ninh tiến một bước về phía Tô Mạn, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

“Hệ thống của cô đang báo lỗi đúng không? Cô nghĩ chỉ cần nạp điểm là có thể xoay chuyển cả thế giới này sao? Đáng tiếc, tôi là người tạo ra các quy tắc để sửa lại những thứ lỗi như cô.”

Tô Mạn lùi lại, va vào cạnh bàn. Cô kinh hãi nhận ra, chiếc váy trắng cô đang mặc bỗng chốc đổi màu thành màu xám tro, rồi lại trở về bình thường. Hình ảnh thế giới xung quanh cô bắt đầu có những vết rạn nứt như gương vỡ.

“Mày… mày đã làm gì?” Tô Mạn run rẩy.

Giang Ninh mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một bầu trời dữ liệu: “Tôi chỉ mới vạch trần một tình huống nhỏ thôi. Trò hay còn ở phía sau.”

Kết thúc buổi họp báo, lần đầu tiên Lục Hàn Châu không nắm tay Tô Mạn đi ra. Anh bước đi trước với gương mặt đầy nghi hoặc, để mặc cô đứng lại giữa rừng đèn flash đang nháy liên hồi.

Tô Mạn gào thét trong lòng: “Hệ thống! Phải làm gì đó đi! Sửa lỗi đi!”

【 Đinh… Không thể thực hiện yêu cầu… Cấp độ của ‘Debugger’ quá cao… Hệ thống chuyển sang chế độ ẩn danh để bảo toàn dữ liệu… Chúc ký chủ may mắn… 】

“Cái gì? Ẩn danh? Mày bỏ tao sao?!”

Tô Mạn đứng chết trân. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, cô cảm thấy hơi lạnh của sự thật đang bóp nghẹt lấy cổ họng mình.

Một tuần sau vụ bê bối “phản bội” của Giang Ninh, Tô Mạn nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân tương lai của Lục gia. Lục Hàn Châu cưng chiều cô hết mực, dâng lên mọi thứ từ trang sức xa xỉ đến những đặc quyền trong công ty.

Tuy nhiên, trong đầu Tô Mạn, tiếng chuông báo động chưa bao giờ ngừng lại.

“Hệ thống, sao hôm nay tao thấy mặt mình trong gương cứ bị nhòe đi thế này?” Tô Mạn soi gương, đôi khi cô thấy những đường kẻ sọc như tivi mất tín hiệu lướt qua gò má mình.

【 Đinh… Rè… Phản hồi ký chủ… Chỉ số logic thế giới đang sụt giảm nghiêm trọng. Kịch bản gốc bị cưỡng chế bẻ lái quá mức. Đang tiến hành ổn định… 】

Tô Mạn khó chịu dặm thêm phấn: “Ổn định cái gì? Tao đã đuổi được Giang Ninh đi rồi, nhiệm vụ sắp hoàn thành, mày nên thưởng điểm cho tao mới đúng!”

Sáng hôm đó, Lục Hàn Châu đưa cô đến tập đoàn để dự buổi họp báo đính chính về dự án “Cảng Biển Xanh”. Anh muốn công khai bảo vệ cô và chính thức gạt bỏ cái tên Giang Ninh ra khỏi lịch sử Lục Thị.

Trên xe, Tô Mạn cố ý tựa đầu vào vai Lục Hàn Châu, giọng nũng nịu: “Hàn Châu, sau hôm nay chúng mình đi du lịch nhé? Em thấy hơi mệt…”

【 Đinh! Kích hoạt kỹ năng ‘Tiếng nói mê hoặc’. Tiêu tốn 50 điểm. 】

Thông báo hiện lên, nhưng thay vì giọng nói ngọt ngào như rót mật, miệng Tô Mạn lại phát ra một chuỗi âm thanh kim loại chói tai: “Hàn… rè rè… Châu… du… tạch tạch… lịch…”

Lục Hàn Châu giật mình, nhíu mày nhìn cô: “Mạn Mạn, giọng em bị sao vậy?”

Tô Mạn kinh hoàng bịt miệng lại. Trong đầu cô, hệ thống gào thét: 【 Cảnh báo! Lỗi dữ liệu! Kỹ năng bị nhiễu sóng! 】

Cô phải mất vài phút uống nước và hắng giọng mới lấy lại được giọng nói bình thường. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lụa. Đây là lần đầu tiên cô thấy “vũ khí” của mình phản chủ.

Tại buổi họp báo, hàng trăm phóng viên vây kín. Lục Hàn Châu phong độ ngời ngời bước lên bục phát biểu, dõng dạc tuyên bố về việc xử lý kẻ phản bội và bổ nhiệm Tô Mạn vào vị trí cố vấn sáng tạo.

Đúng lúc buổi họp báo đang ở cao trào, cánh cửa hội trường đột ngột mở toang.

Giang Ninh bước vào. Cô không hề tiều tụy, không hề thảm hại. Cô diện một bộ suit trắng quyền lực, phía sau là một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp.

“Lục tổng, tuyên bố về ‘kẻ phản bội’ có vẻ hơi sớm quá chăng?” Giang Ninh thản nhiên bước lên bục, đối mặt trực diện với Lục Hàn Châu và Tô Mạn.

“Giang Ninh! Cô còn dám vác mặt đến đây?” Lục Hàn Châu đập bàn.

Giang Ninh không thèm nhìn anh, cô quay thẳng về phía các ống kính phóng viên: “Mọi người hẳn đã xem qua bằng chứng về email gửi tài liệu mật. Nhưng có một điều mà Lục Thị ‘vô tình’ bỏ qua: Địa chỉ IP của người gửi.”

Cô búng tay, màn hình LED phía sau bỗng hiện lên một sơ đồ kỹ thuật phức tạp.

“Địa chỉ IP gửi email đó không phải từ nhà tôi, cũng không phải từ máy tính của tôi. Nó xuất phát từ một máy chủ ảo, và điều thú vị là… máy chủ này được đăng ký bằng thẻ tín dụng của một người tên là Trần Lực – tài xế riêng của Tô tiểu thư đây.”

Tô Mạn đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch: “Cô… cô nói láo! Trần Lực đã nghỉ việc từ lâu rồi!”

“Ồ, anh ta nghỉ việc ngay sau đêm đại tiệc, đúng không?” Giang Ninh cười nhạt, lấy ra một chiếc USB. “Và đây là đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Tô tiểu thư và anh ta về việc ‘tạo một tài khoản ảo’. Tô tiểu thư, cô có muốn nghe lại giọng nói ngọt ngào của mình không?”

Trong đầu Tô Mạn, hệ thống bắt đầu phát điên: 【 Cảnh báo! Kịch bản bị phản công! Chỉ số Logic: 20%… 10%… 】 【 Lỗi! Lỗi! Đối tượng Giang Ninh đang sử dụng mã lệnh cưỡng chế! 】

Tô Mạn lắp bắp: “Hàn Châu, anh đừng tin cô ta… cô ta đang giả mạo chứng cứ…”

Nhưng lần này, Lục Hàn Châu không lập tức đứng về phía cô. Anh nhìn vào những bằng chứng kỹ thuật rành rành trên màn hình. Một doanh nhân thành đạt như anh, dù có bị che mắt bởi tình cảm thì khi nhìn vào những con số và sự thật logic, lý trí vẫn bắt đầu trỗi dậy.

“Mạn Mạn, chuyện này là sao?” Ánh mắt Lục Hàn Châu lạnh đi vài phần.

Giang Ninh tiến một bước về phía Tô Mạn, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

“Hệ thống của cô đang báo lỗi đúng không? Cô nghĩ chỉ cần nạp điểm là có thể xoay chuyển cả thế giới này sao? Đáng tiếc, tôi là người tạo ra các quy tắc để sửa lại những thứ lỗi như cô.”

Tô Mạn lùi lại, va vào cạnh bàn. Cô kinh hãi nhận ra, chiếc váy trắng cô đang mặc bỗng chốc đổi màu thành màu xám tro, rồi lại trở về bình thường. Hình ảnh thế giới xung quanh cô bắt đầu có những vết rạn nứt như gương vỡ.

“Mày… mày đã làm gì?” Tô Mạn run rẩy.

Giang Ninh mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một bầu trời dữ liệu: “Tôi chỉ mới vạch trần một tình huống nhỏ thôi. Trò hay còn ở phía sau.”

Kết thúc buổi họp báo, lần đầu tiên Lục Hàn Châu không nắm tay Tô Mạn đi ra. Anh bước đi trước với gương mặt đầy nghi hoặc, để mặc cô đứng lại giữa rừng đèn flash đang nháy liên hồi.

Tô Mạn gào thét trong lòng: “Hệ thống! Phải làm gì đó đi! Sửa lỗi đi!”

【 Đinh… Không thể thực hiện yêu cầu… Cấp độ của ‘Debugger’ quá cao… Hệ thống chuyển sang chế độ ẩn danh để bảo toàn dữ liệu… Chúc ký chủ may mắn… 】

“Cái gì? Ẩn danh? Mày bỏ tao sao?!”

Tô Mạn đứng chết trân. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, cô cảm thấy hơi lạnh của sự thật đang bóp nghẹt lấy cổ họng mình.

Một tuần sau vụ bê bối “phản bội” của Giang Ninh, Tô Mạn nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân tương lai của Lục gia. Lục Hàn Châu cưng chiều cô hết mực, dâng lên mọi thứ từ trang sức xa xỉ đến những đặc quyền trong công ty.

Tuy nhiên, trong đầu Tô Mạn, tiếng chuông báo động chưa bao giờ ngừng lại.

“Hệ thống, sao hôm nay tao thấy mặt mình trong gương cứ bị nhòe đi thế này?” Tô Mạn soi gương, đôi khi cô thấy những đường kẻ sọc như tivi mất tín hiệu lướt qua gò má mình.

【 Đinh… Rè… Phản hồi ký chủ… Chỉ số logic thế giới đang sụt giảm nghiêm trọng. Kịch bản gốc bị cưỡng chế bẻ lái quá mức. Đang tiến hành ổn định… 】

Tô Mạn khó chịu dặm thêm phấn: “Ổn định cái gì? Tao đã đuổi được Giang Ninh đi rồi, nhiệm vụ sắp hoàn thành, mày nên thưởng điểm cho tao mới đúng!”

Sáng hôm đó, Lục Hàn Châu đưa cô đến tập đoàn để dự buổi họp báo đính chính về dự án “Cảng Biển Xanh”. Anh muốn công khai bảo vệ cô và chính thức gạt bỏ cái tên Giang Ninh ra khỏi lịch sử Lục Thị.

Trên xe, Tô Mạn cố ý tựa đầu vào vai Lục Hàn Châu, giọng nũng nịu: “Hàn Châu, sau hôm nay chúng mình đi du lịch nhé? Em thấy hơi mệt…”

【 Đinh! Kích hoạt kỹ năng ‘Tiếng nói mê hoặc’. Tiêu tốn 50 điểm. 】

Thông báo hiện lên, nhưng thay vì giọng nói ngọt ngào như rót mật, miệng Tô Mạn lại phát ra một chuỗi âm thanh kim loại chói tai: “Hàn… rè rè… Châu… du… tạch tạch… lịch…”

Lục Hàn Châu giật mình, nhíu mày nhìn cô: “Mạn Mạn, giọng em bị sao vậy?”

Tô Mạn kinh hoàng bịt miệng lại. Trong đầu cô, hệ thống gào thét: 【 Cảnh báo! Lỗi dữ liệu! Kỹ năng bị nhiễu sóng! 】

Cô phải mất vài phút uống nước và hắng giọng mới lấy lại được giọng nói bình thường. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lụa. Đây là lần đầu tiên cô thấy “vũ khí” của mình phản chủ.

Tại buổi họp báo, hàng trăm phóng viên vây kín. Lục Hàn Châu phong độ ngời ngời bước lên bục phát biểu, dõng dạc tuyên bố về việc xử lý kẻ phản bội và bổ nhiệm Tô Mạn vào vị trí cố vấn sáng tạo.

Đúng lúc buổi họp báo đang ở cao trào, cánh cửa hội trường đột ngột mở toang.

Giang Ninh bước vào. Cô không hề tiều tụy, không hề thảm hại. Cô diện một bộ suit trắng quyền lực, phía sau là một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp.

“Lục tổng, tuyên bố về ‘kẻ phản bội’ có vẻ hơi sớm quá chăng?” Giang Ninh thản nhiên bước lên bục, đối mặt trực diện với Lục Hàn Châu và Tô Mạn.

“Giang Ninh! Cô còn dám vác mặt đến đây?” Lục Hàn Châu đập bàn.

Giang Ninh không thèm nhìn anh, cô quay thẳng về phía các ống kính phóng viên: “Mọi người hẳn đã xem qua bằng chứng về email gửi tài liệu mật. Nhưng có một điều mà Lục Thị ‘vô tình’ bỏ qua: Địa chỉ IP của người gửi.”

Cô búng tay, màn hình LED phía sau bỗng hiện lên một sơ đồ kỹ thuật phức tạp.

“Địa chỉ IP gửi email đó không phải từ nhà tôi, cũng không phải từ máy tính của tôi. Nó xuất phát từ một máy chủ ảo, và điều thú vị là… máy chủ này được đăng ký bằng thẻ tín dụng của một người tên là Trần Lực – tài xế riêng của Tô tiểu thư đây.”

Tô Mạn đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch: “Cô… cô nói láo! Trần Lực đã nghỉ việc từ lâu rồi!”

“Ồ, anh ta nghỉ việc ngay sau đêm đại tiệc, đúng không?” Giang Ninh cười nhạt, lấy ra một chiếc USB. “Và đây là đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Tô tiểu thư và anh ta về việc ‘tạo một tài khoản ảo’. Tô tiểu thư, cô có muốn nghe lại giọng nói ngọt ngào của mình không?”

Trong đầu Tô Mạn, hệ thống bắt đầu phát điên: 【 Cảnh báo! Kịch bản bị phản công! Chỉ số Logic: 20%… 10%… 】 【 Lỗi! Lỗi! Đối tượng Giang Ninh đang sử dụng mã lệnh cưỡng chế! 】

Tô Mạn lắp bắp: “Hàn Châu, anh đừng tin cô ta… cô ta đang giả mạo chứng cứ…”

Nhưng lần này, Lục Hàn Châu không lập tức đứng về phía cô. Anh nhìn vào những bằng chứng kỹ thuật rành rành trên màn hình. Một doanh nhân thành đạt như anh, dù có bị che mắt bởi tình cảm thì khi nhìn vào những con số và sự thật logic, lý trí vẫn bắt đầu trỗi dậy.

“Mạn Mạn, chuyện này là sao?” Ánh mắt Lục Hàn Châu lạnh đi vài phần.

Giang Ninh tiến một bước về phía Tô Mạn, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

“Hệ thống của cô đang báo lỗi đúng không? Cô nghĩ chỉ cần nạp điểm là có thể xoay chuyển cả thế giới này sao? Đáng tiếc, tôi là người tạo ra các quy tắc để sửa lại những thứ lỗi như cô.”

Tô Mạn lùi lại, va vào cạnh bàn. Cô kinh hãi nhận ra, chiếc váy trắng cô đang mặc bỗng chốc đổi màu thành màu xám tro, rồi lại trở về bình thường. Hình ảnh thế giới xung quanh cô bắt đầu có những vết rạn nứt như gương vỡ.

“Mày… mày đã làm gì?” Tô Mạn run rẩy.

Giang Ninh mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một bầu trời dữ liệu: “Tôi chỉ mới vạch trần một tình huống nhỏ thôi. Trò hay còn ở phía sau.”

Kết thúc buổi họp báo, lần đầu tiên Lục Hàn Châu không nắm tay Tô Mạn đi ra. Anh bước đi trước với gương mặt đầy nghi hoặc, để mặc cô đứng lại giữa rừng đèn flash đang nháy liên hồi.

Tô Mạn gào thét trong lòng: “Hệ thống! Phải làm gì đó đi! Sửa lỗi đi!”

【 Đinh… Không thể thực hiện yêu cầu… Cấp độ của ‘Debugger’ quá cao… Hệ thống chuyển sang chế độ ẩn danh để bảo toàn dữ liệu… Chúc ký chủ may mắn… 】

“Cái gì? Ẩn danh? Mày bỏ tao sao?!”

Tô Mạn đứng chết trân. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, cô cảm thấy hơi lạnh của sự thật đang bóp nghẹt lấy cổ họng mình.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
xuyen-vao-truyen-minh-tung-viet
Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
March 16, 2026
ke-tu-nhan-cua-thien-duong-gia-lap
Kẻ Tù Nhân Của Thiên Đường Giả Lập
March 21, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
March 24, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay