Chương 7
Tôi đạp lút ga.
Động cơ chiếc xe địa hình gầm lên điên cuồng.
Kim đồng hồ tốc độ chạm mức 160km/h.
— Nhược Hi, đừng làm liều!
Tiếng Kỷ Thần vang lên gắt gỏng qua tai nghe.
— Anh im đi.
Tôi gằn giọng.
— Đội của anh để lọt xe giả.
— Tôi không tin anh nữa.
— Nghe tôi, khúc cua phía trước có bẫy!
Tôi không trả lời, bẻ lái gắt một vòng.
Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường rít lên chói tai.
Mùi cao su khét lẹt xộc vào mũi.
Chiếc xe cấp cứu giả vẫn đang lao đi như điên dại phía trước.
Mục tiêu của chúng là vách đá Tử Vong.
Ngoại hối trong đầu tôi xoay chuyển cực hạn.
Lịch trình scandal Lục gia: “Đêm ngày 4 tháng 5, Lão gia tử Lục Chấn Thiên bí mật xử lý nhân chứng bằng tai nạn giao thông.”
Kiếp trước, nhân chứng đó là kế toán trưởng của Tinh Quang.
Kiếp này, người đó là bố mẹ tôi.
Tôi không thể để lịch sử lặp lại.
Tôi nhấn nút kích hoạt hệ thống livestream đặc biệt của Kỷ Thần.
Tiêu đề: “TRỰC TIẾP: TRÙM CUỐI LỤC GIA VÀ CUỘC ĐUA MÁU”.
Chỉ 10 giây, lượt xem nhảy vọt lên 5 triệu.
Hàng triệu người đang nín thở nhìn qua camera hành trình của tôi.
— Quý vị đang chứng kiến cuộc ám sát công khai.
Giọng tôi lạnh lẽo, không một chút run rẩy.
— Kẻ ngồi trên chiếc xe cấp cứu phía trước chính là Lục Chấn Thiên.
— Chủ tịch danh dự tập đoàn Tinh Quang.
Cả mạng xã hội bùng nổ.
[Trời ơi, Lão gia tử thật sự ra tay sao?]
[Thẩm Nhược Hi điên rồi, cô ấy định đâm thẳng vào sao?]
[Cảnh sát đâu? Hổ Nha đang livestream tội ác kìa!]
Chiếc xe cấp cứu bất ngờ phanh gấp ngay sát mép vực.
Tôi cũng nghiến răng đạp thắng.
Hai chiếc xe dừng lại, chỉ cách vực thẳm chưa đầy 5 mét.
Sóng biển đập vào vách đá ầm ầm phía dưới.
Cửa xe cấp cứu mở ra.
Lục Chấn Thiên bước xuống, tay chống gậy đầu rồng.
Gương mặt lão già nua nhưng đôi mắt sắc như dao cạo.
— Thẩm tiểu thư, gan của cô lớn hơn tôi tưởng.
Lão ta thong thả nói, giọng khàn đục đầy uy quyền.
— Thả bố mẹ tôi ra.
Tôi bước xuống xe, tay vẫn cầm điện thoại quay thẳng vào mặt lão.
Lục Chấn Thiên cười khẩy, chỉ gậy vào chiếc xe cấp cứu.
— Cô muốn cứu người?
— Hay muốn cùng họ chôn thây dưới đáy biển?
Lão ta giơ một chiếc điều khiển từ xa lên.
— Chiếc xe này chứa đầy thuốc nổ.
— Một nút bấm, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Tôi cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại.
Tên cáo già này tàn nhẫn hơn cả Lục Tử Ngôn.
— Ông muốn gì?
Lục Chấn Thiên tiến lại gần, hơi thở lão nồng mùi thuốc lá đắt tiền.
— Ký vào bản chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Thẩm thị.
— Và giao ra bản gốc kịch bản “Trường Ca”.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại.
Bão comment đang trôi nhanh đến mức không đọc kịp.
— Ông nghĩ livestream này sẽ để ông toại nguyện sao?
— Nhóc con, cô quá ngây thơ.
Lão ta nhếch môi cười bí hiểm.
— 5 phút nữa, toàn bộ đường truyền internet của Thượng Hải sẽ bị cắt.
— Buổi livestream này sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.
— Và cái chết của cô sẽ được dàn dựng như một vụ tự sát vì trầm cảm.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ mô tô phân khối lớn xé toạc màn đêm.
Kỷ Thần lao tới như một cơn lốc đen.
Hắn phanh ngang xe giữa tôi và Lục Chấn Thiên.
— Lão gia tử, ông tính sai một bước rồi.
Kỷ Thần tháo mũ bảo hiểm, gương mặt điển trai lạnh lùng đến cực điểm.
— Kỷ Thần? Cậu định đối đầu với Lục gia sao?
— Không phải đối đầu.
Kỷ Thần nhếch môi, giơ điện thoại của hắn ra.
— Là tiêu diệt.
— Trong lúc ông mải mê dàn dựng cảnh “tự sát”, người của tôi đã đột nhập vào mật thất nhà họ Lục.
— Toàn bộ hồ sơ buôn lậu cổ vật và rửa tiền qua quỹ từ thiện đã được gửi cho Interpol.
Gương mặt Lục Chấn Thiên biến sắc, bàn tay chống gậy run rẩy.
— Mày… mày dám phản bội liên minh?
— Tôi chưa bao giờ thuộc về cái liên minh thối nát của các người.
Kỷ Thần tiến lên một bước, chắn trước mặt tôi.
— Thả người ra. Ngay lập tức.
Lục Chấn Thiên gầm lên, đôi mắt vằn tia máu.
— Tao sẽ chết cùng chúng mày!
Lão ta nhấn nút điều khiển.
— KHÔNG!
Tôi lao về phía xe cấp cứu.
Bùm!
Một tiếng nổ chói tai vang lên.
Nhưng không phải chiếc xe.
Mà là chiếc gậy đầu rồng trên tay Lục Chấn Thiên bị bắn nát.
Một đội đặc nhiệm từ trên trực thăng đồng loạt đu dây xuống.
— Lục Chấn Thiên! Ông bị bắt!
Tiếng loa dõng dạc vang lên.
Lão gia tử khuỵu xuống, chiếc điều khiển rơi khỏi tay.
Tôi lao tới mở cửa sau xe cấp cứu.
Trống rỗng.
Bên trong không có ai.
Chỉ có một con búp bê bằng silicon mặc quần áo của bố mẹ tôi.
— Bố? Mẹ?
Tôi quay lại nhìn Lục Chấn Thiên, giọng lạc đi vì hoảng sợ.
— Ha ha ha…
Lão ta cười điên cuồng, máu chảy ra từ khóe miệng.
— Thẩm Nhược Hi, mày tưởng mày thắng sao?
— Bố mẹ mày… đang ở một nơi mà mày không bao giờ tìm thấy.
Tôi lao tới túm cổ áo lão ta, điên cuồng lay mạnh.
— NÓI! HỌ ĐANG Ở ĐÂU?
— Nhược Hi! Bình tĩnh đi!
Kỷ Thần ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Hắn ghé sát tai tôi, thì thầm một câu khiến tôi sững sờ.
— Họ an toàn rồi. Họ đang ở khách sạn Peninsula.
Tôi khựng lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
— Anh… anh nói thật chứ?
— Tôi đã tráo người từ lúc ở kho ngoại ô.
Kỷ Thần nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng hiếm hoi.
— Tôi xin lỗi vì đã để cô phải diễn màn kịch này.
Tôi thở phào, toàn thân rã rời như người không xương.
Lục Chấn Thiên bị cảnh sát áp giải đi trong sự nhục nhã.
Buổi livestream vẫn đang chạy, ghi lại toàn bộ sự sụp đổ của đế chế Lục gia.
Cú vả mặt thứ 4 này đã chấn động toàn bộ giới thượng lưu Trung Quốc.
Nhưng ngay khi tôi định ngồi xuống để lấy lại hơi sức.
Một tiếng súng nổ vang lên từ bụi rậm phía xa.
Đoàng!
Tôi thấy ngực Kỷ Thần phun ra một ngụm máu đỏ tươi.
Hắn loạng choạng, nhìn tôi với ánh mắt đầy luyến tiếc.
— Nhược Hi… chạy đi…
Hắn ngã nhào xuống vách đá, mất hút trong màn sương và sóng biển dữ dội.
Tôi đứng chết lặng trên đỉnh vực.
Máu của hắn vẫn còn nóng hổi bắn lên mặt tôi.
Chiếc điện thoại livestream rơi xuống đất, màn hình vỡ nát.
Ở phía xa, trong bóng tối, một bóng người quen thuộc bước ra.
Đó là Lâm Tuyết Nhi.
Ả ta không hề bị bắt như tôi tưởng.
Trên tay ả là một khẩu súng bắn tỉa.
— Chị yêu, cuộc chơi này… giờ mới thật sự bắt đầu.
Ả mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã hoàn toàn mất trí.
— Kỷ Thần chết rồi. Giờ đến lượt chị.