Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 4

  1. Home
  2. TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
  3. Chương 4
Prev
Next

Cái còng tay lạnh ngắt chạm vào da thịt tôi.

Cảm giác này, tôi đã nếm qua ở kiếp trước.

Sự nhục nhã.

Sự bất lực.

Nhưng lần này, tâm trí tôi tĩnh lặng như mặt nước mùa đông.

Lục Tử Ngôn đứng cách đó không xa.

Hắn lau vết máu trên môi, cười một cách điên dại.

— Thẩm Nhược Hi, cô tưởng mình thắng sao?

Hắn tiến lại gần, ghé sát vào tai tôi thì thầm.

— Cô vạch trần tôi trên livestream, tôi sẽ dìm cả nhà cô xuống địa ngục.

Tôi không né tránh, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

— Anh chỉ có bấy nhiêu chiêu trò thôi sao?

Hắn nghiến răng, giơ tay định tát tôi.

— Dừng tay!

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.

Viên cảnh sát kinh tế bước tới, đẩy Lục Tử Ngôn ra.

— Lục tổng, đây là đồn cảnh sát. Mời anh giữ tự trọng.

Lục Tử Ngôn hừ lạnh, chỉnh lại cổ áo sơ mi nhăn nhúm.

— Thẩm tiểu thư, mời cô vào phòng thẩm vấn.

Tôi lẳng lặng bước đi theo viên cảnh sát.

Dưới sảnh tập đoàn Tinh Quang, đám phóng viên vẫn đang điên cuồng bấm máy.

Ánh đèn flash nháy liên tục như muốn thiêu đốt tôi.

Tiêu đề livestream trên Hổ Nha đột ngột thay đổi:

“Biên kịch Thẩm Nhược Hi bị bắt ngay sau khi vạch trần vị hôn phu.”

Dư luận bắt đầu đảo chiều.

[Hóa ra cả hai đều chẳng ra gì, kẻ tám lạng người nửa cân.]

[Chắc là tranh chấp ăn chia không đều nên mới cắn nhau đây.]

[Thương cho Tuyết Nhi, bị kẹt giữa hai kẻ tội phạm này.]

Tôi mỉm cười nhạt nhẽo.

Lòng người luôn là thứ dễ bị dắt mũi nhất.

Trong phòng thẩm vấn.

Bố tôi, Thẩm Vạn Sơn, đang ngồi đối diện với hai điều tra viên.

Ông trông già đi cả chục tuổi, bàn tay run rẩy cầm ly nước.

— Nhược Hi… Bố… bố không làm chuyện đó.

Tôi ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông.

— Con biết. Bố cứ im lặng, luật sư đang đến.

Một người đàn ông mặc vest xám bước vào phòng.

Đó là Luật sư Vương — cánh tay phải đắc lực của Lục Tử Ngôn.

Hắn đặt một xấp tài liệu dày cộp lên bàn, vẻ mặt đắc thắng.

— Thẩm tiểu thư, đây là bằng chứng rửa tiền thông qua các hợp đồng ma.

— Toàn bộ chữ ký trên đó đều là của ông Thẩm Vạn Sơn.

Tôi liếc nhìn đống giấy tờ.

Đúng là chữ ký của bố tôi.

Nhưng tôi biết rõ, đây là những hợp đồng từ dự án phim “Trường Ca”.

Dự án mà kiếp trước tôi đã viết đến kiệt sức.

— Ông muốn gì?

Tôi hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.

Luật sư Vương đẩy một bản thỏa thuận khác về phía tôi.

— Rất đơn giản.

— Cô nhận hết tội lỗi về mình.

— Cô khai rằng mình đã lợi dụng quyền hạn của bố để làm giả hồ sơ.

— Đổi lại, chúng tôi sẽ rút đơn kiện Thẩm Vạn Sơn.

Bố tôi đập bàn đứng phắt dậy.

— Không được! Nhược Hi, con không được ký!

— Im miệng!

Viên cảnh sát quát lớn, ép bố tôi ngồi xuống.

Tôi cầm bản thỏa thuận lên, đọc từng chữ một.

Ngoại hối trong đầu tôi bắt đầu hoạt động.

Tôi nhớ lại mốc thời gian này ở kiếp trước.

Ngày 4 tháng 5 năm 2026.

Tập đoàn Tinh Quang thực hiện một giao dịch ngầm trị giá 500 triệu tệ.

Họ dùng tài khoản của tập đoàn Thẩm thị để luân chuyển dòng tiền này.

Bản danh sách các tài khoản trung gian bỗng hiện rõ trong trí nhớ của tôi.

Tôi biết rõ cái “bẫy” này nằm ở đâu.

— Tôi ký.

— Nhược Hi! Con điên rồi sao?

Bố tôi gào lên, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt khắc khổ.

Tôi không nhìn ông, cầm bút ký tên mình vào bản nhận tội.

Luật sư Vương nở nụ cười thỏa mãn.

Hắn thu lại giấy tờ, đứng dậy chỉnh lại cà vạt.

— Thẩm tiểu thư đúng là người thức thời.

— Tối nay, cô sẽ phải ở lại đây để phục vụ điều tra.

Hắn bước ra ngoài, tiếng gót giày nện xuống sàn nghe thật chói tai.

Căn phòng chỉ còn lại tôi và bố.

— Nhược Hi, tại sao con lại làm thế? Con sẽ phải ngồi tù đấy!

Tôi ghé sát vào tai bố, thì thầm rất nhỏ.

— Bố, tin con. Chỉ cần 24 giờ thôi.

— Con cần danh nghĩa “tội phạm” này để vào một nơi.

Bố tôi ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu gì.

Đúng lúc đó, cửa phòng thẩm vấn lại mở ra lần nữa.

Lần này, người bước vào là Kỷ Thần.

Hắn mặc một bộ vest đen tuyền, khí thế áp đảo khiến các điều tra viên phải lùi lại.

Hắn nhìn tôi đang bị còng tay, đôi lông mày khẽ nhướng lên.

— Cô chơi hơi lớn rồi đấy, Thẩm tiểu thư.

— Cảm ơn Kỷ tiên sinh đã đến xem kịch.

Tôi nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ thách thức.

Kỷ Thần bước tới gần, chống hai tay xuống bàn thẩm vấn, nhìn thẳng vào mắt tôi.

— Cô định dùng “nhà lao” làm vỏ bọc để truy cập vào server nội bộ của Tinh Quang sao?

Tôi sững người.

Hắn đoán đúng rồi.

Phòng lưu trữ bằng chứng của đồn cảnh sát Thượng Hải có một cổng truy cập trực tiếp vào dữ liệu các công ty đang bị điều tra.

Chỉ có “người trong cuộc” mới có thể chạm vào đó mà không để lại dấu vết.

— Anh biết quá nhiều rồi đấy.

Kỷ Thần cười khẽ, hơi thở nam tính vương trên mặt tôi.

— Tôi đã bảo rồi, tôi muốn kịch bản “Trường Ca” của cô.

— Và tôi không muốn nhìn thấy tác giả của nó phải ngồi tù quá lâu.

Hắn quay sang viên cảnh sát, ném một tấm thẻ lên bàn.

— Tôi bảo lãnh cho ông Thẩm Vạn Sơn.

— Còn cô gái này… tôi muốn gặp riêng cô ấy 10 phút.

Các điều tra viên nhìn nhau rồi lẳng lặng đi ra ngoài.

Căn phòng chỉ còn lại tôi và Kỷ Thần.

— Nói đi, cô định làm gì tiếp theo?

— Tôi cần anh gửi một mã độc vào file “Trường Ca” mà Lâm Tuyết Nhi vừa nộp cho ban kiểm duyệt.

Tôi nhìn hắn, ánh mắt sắc lẹm.

— Mã độc gì?

— Một đoạn code tự hủy.

— Nó sẽ tự động kích hoạt vào đúng khoảnh khắc ả ta livestream buổi lễ khai máy vào sáng mai.

Kỷ Thần nhíu mày, vẻ hứng thú càng hiện rõ.

— Cô muốn phá nát buổi lễ triệu đô của bọn họ?

— Không chỉ phá nát.

— Tôi muốn ả ta tự tay nhấn nút hủy hoại danh tiếng của chính mình.

Tôi dựa lưng vào ghế, dù tay đang bị còng nhưng khí thế vẫn như một nữ vương.

— Anh có làm được không?

Kỷ Thần không trả lời ngay.

Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve lọn tóc ngắn của tôi.

— Trên đời này, không có gì tôi không làm được cho người phụ nữ của mình.

Tôi gạt tay hắn ra, lạnh lùng:

— Tôi không phải người phụ nữ của anh. Chúng ta là đối tác.

— Tạm thời là vậy.

Kỷ Thần đứng thẳng người, lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

— Chuẩn bị đi. 2 giờ sáng nay, tôi sẽ đón cô ra ngoài bằng cửa sau.

Hắn rời đi, bỏ lại tôi trong căn phòng thẩm vấn tối tăm.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của mình đang đập mạnh.

Ở kiếp trước, chính vào đêm nay, Lâm Tuyết Nhi đã tổ chức tiệc ăn mừng với Lục Tử Ngôn.

Ả đã uống sâm panh, cười nhạo sự ngu ngốc của tôi.

Ả đã ngủ trên chiếc giường mà tôi từng chọn mua.

Cạch.

Cửa phòng thẩm vấn đột ngột mở tung.

Lâm Tuyết Nhi bước vào, trên tay cầm một chiếc ly giấy chứa cà phê nóng.

Ả ta không còn vẻ yếu đuối, đáng thương như lúc nãy.

Gương mặt ả tràn đầy sự đắc ý và độc ác.

— Chị yêu, cà phê nóng đây, uống đi cho tỉnh táo mà suy nghĩ về cuộc đời trong tù nhé.

Ả tiến lại gần, bất ngờ đổ cả ly cà phê nóng hổi lên mu bàn tay tôi.

— Á!

Tôi nghiến răng chịu đau, không thèm kêu rên nửa lời.

Vết bỏng đỏ rực hiện lên trên làn da trắng sứ.

— Chị nhìn xem, ngay cả cảnh sát cũng đứng về phía em.

Lâm Tuyết Nhi cười hì hì, ghé sát vào mặt tôi.

— Chị biết vì sao không?

— Vì Lục Tử Ngôn đã tặng cho Cục trưởng một căn biệt thự ở ngoại ô rồi.

— Chị có vạch trần bao nhiêu lần đi nữa, thì cuối cùng chị vẫn là kẻ thua cuộc thôi.

Tôi nhìn vết bỏng trên tay mình, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn ả.

— Tuyết Nhi, cô có biết tôi đang nghĩ gì không?

— Chị đang nghĩ cách xin lỗi em sao? Muộn rồi!

Tôi mỉm cười, một nụ cười khiến Lâm Tuyết Nhi phải lùi lại một bước.

— Không. Tôi đang nghĩ… ngày mai cô nên mặc màu gì để đi đám tang cho sự nghiệp của mình.

— Chị điên rồi! Chị cứ ở đó mà mơ mộng đi!

Ả ta giận dữ quay lưng bỏ đi, dẫm thật mạnh gót giày xuống sàn.

Tôi nhìn theo bóng lưng của ả, thầm đếm ngược.

Còn 12 tiếng nữa.

Lâm Tuyết Nhi, cú vả mặt này, tôi sẽ khiến cô nhớ đến tận kiếp sau.

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ cơn mưa lớn đầu mùa.

Thượng Hải chìm trong màn nước xám xịt.

Tôi biết, dưới cơn mưa này, Kỷ Thần đang bắt đầu triển khai kế hoạch.

Và tôi, cũng không thể ngồi yên được nữa.

Tôi rút từ trong kẽ ghế sofa một mẩu dây kẽm nhỏ mà tôi đã lén giấu lúc nãy.

Ngón tay tôi linh hoạt luồn vào ổ khóa còng tay.

Tạch.

Chiếc còng mở ra.

Tôi đứng dậy, nhìn vào camera an ninh đã bị làm nhiễu bởi tín hiệu của Kỷ Thần.

Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.

Nhưng ngay khi tôi vừa định bước ra phía cửa sau, một bóng đen xuất hiện.

Hắn không phải cảnh sát.

Hắn mặc đồ đen, trên tay cầm một con dao sắc lẹm.

— Lục tổng nói, không thể để cô sống sót đến sáng mai.

Hắn lao tới.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

scandal-nong-nu-chinh-cang-nong-hon
Scandal Nóng, Nữ Chính Càng Nóng Hơn
March 23, 2026
xuyên sách thành nữ phụ
XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
May 6, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
dem-tan-hon-vo-toi-bien-mat
Đêm Tân Hôn, Vợ Tôi Biến Mất
March 18, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay