Chương 8
“Kẻ thao túng tất cả… lại là người không ai ngờ đến.”
Tiếng cười của Mộ Dung Chước chưa kịp dứt, một mũi tên mang theo hỏa lực đỏ rực đã xuyên thủng lồng ngực hắn. Hắn trợn mắt, nhìn về phía chân trời kinh thành đang bốc khói, rồi đổ gục xuống như một thân cây mục. Kẻ vừa hạ thủ không ai khác chính là vị Thái giám tổng quản, người luôn theo sát bên cạnh Thái phó đương triều.
Tô Vãn Ninh đứng giữa chiến trường, đôi mắt phượng nheo lại. Nàng nhìn thấy trong tay vị quan sai vừa xuất hiện không phải là lệnh truy sát nàng, mà là một đạo thánh chỉ bọc lụa vàng ròng.
“Thái phó đại nhân có lệnh, bắt giữ phản tặc Mộ Dung Chước và bè lũ cấu kết làm loạn võ lâm. Huyết Y Cung có công bảo vệ di chiếu, nay được minh oan!”
Đám đông võ lâm ngơ ngác, những thanh kiếm đang lăm lăm bỗng chốc hạ xuống. Hạ Trầm Uyên tiến lại gần Vãn Ninh, tay hắn vẫn siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt không hề rời khỏi vị quan sai kia. Hắn biết, miếng bánh ngọt này không dễ ăn đến thế.
“Hóa ra là kế ve sầu thoát xác.” Vãn Ninh lạnh lùng lên tiếng.
Nàng bước tới trước mặt vị tổng quản, giọng nói đanh thép: “Thái phó muốn mượn tay võ lâm trừ khử Huyết Y Cung để chiếm di chiếu. Khi không thành, ông ta liền quay sang giết Mộ Dung Chước để bịt đầu mối, sau đó dùng một đạo thánh chỉ ban ơn để thu phục lòng dân. Một mũi tên trúng hai đích, quả nhiên cao tay.”
Vị tổng quản khẽ biến sắc, nhưng chưa kịp mở miệng, Vãn Ninh đã giơ cao miếng ngọc bội khuyết góc.
“Nhưng ông ta quên một điều. Tôi là bác sĩ pháp y. Trên thi thể Minh chủ tiền nhiệm, vết răng để lại trên cuộn mật chỉ không phải của lão. Đó là vết răng của kẻ đã cố cướp lấy nó nhưng thất bại. Cấu trúc hàm đó… hoàn toàn trùng khớp với vết sẹo trên cổ tay Thái phó mà tôi đã thấy trong bức họa chân dung ở phủ.”
Nàng quay sang nhìn hàng ngàn đệ tử võ lâm đang hoang mang: “Các vị định tiếp tục làm quân cờ cho triều đình, hay muốn cùng tôi phanh phui kẻ đứng sau màn thực sự?”
Hạ Trầm Uyên không nói lời nào, hắn chỉ vung kiếm chém đứt lá cờ Minh chủ đang phấp phới. Đó là tín hiệu rõ ràng nhất. Võ lâm đồng loạt chuyển hướng.
Ba tháng sau cuộc biến loạn, kinh thành trải qua một trận thanh trừng đẫm máu. Thái phó bị phế truất, bí mật về di chiếu tiên hoàng được công khai, Huyết Y Cung chính thức được ghi danh vào sử sách như những anh hùng thầm lặng bảo vệ giang sơn.
Giữa lúc giang hồ đang nhốn nháo bầu ra Minh chủ mới, hai bóng dáng một hồng một hắc lặng lẽ rời khỏi đỉnh núi Thiên Kiếm.
“Huynh thật sự bỏ lại tất cả sao?” Vãn Ninh nghiêng đầu, nhìn nam nhân cao lớn đang dắt ngựa bên cạnh.
Hạ Trầm Uyên dừng bước. Hắn nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như mực giờ đây đã có ánh sáng của sự thanh thản: “Thiên hạ này không thiếu người muốn làm Minh chủ. Nhưng nàng thì chỉ có một.”
Vãn Ninh bật cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ khi nàng xuyên không đến thế giới này. Nàng đưa tay lên, bắt lấy một cánh hoa đào đang rơi: “Ở thế giới của tôi, bác sĩ pháp y chỉ nói chuyện với người chết. Ở đây, tôi muốn thử cứu những người còn sống.”
“Được, ta đi cùng nàng.”
Hai năm sau, vùng Giang Nam mưa bụi mịt mù.
Dưới chân cầu nhỏ có một y quán đơn sơ mang tên “Hồi Sinh”. Bên trong, một nữ tử mặc y phục màu hoang dã đang chăm chú khâu vết thương cho một đứa trẻ bị ngã. Động tác của nàng nhanh, dứt khoát và chuẩn xác đến kinh ngạc.
Phía trước cửa, một nam nhân cao lớn, trên vai mang theo bó củi khô, lặng lẽ đứng tựa cửa nhìn nàng. Thanh trường kiếm huyền thoại giờ đây được dùng để gạt những cành củi vướng víu, nhưng khí chất sắc lạnh vẫn không hề mai một.
Vãn Ninh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của hắn. Nàng khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Nàng không còn là yêu nữ bị truy sát, cũng không còn là quân cờ trong tay bất kỳ ai.
Nàng là chính mình, giữa một giang hồ đã bình yên.
Hạ Trầm Uyên bước vào, đặt bó củi xuống góc sân, rồi đưa cho nàng một bọc vải nhỏ: “Bánh bao nóng, Thập Nhất vừa gửi tới.”
Vãn Ninh đón lấy, hơi ấm từ bọc bánh lan tỏa vào lòng bàn tay. Nàng nhìn ra dòng sông phẳng lặng, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi. Xuyên qua ngàn năm, hóa ra bình yên chỉ đơn giản là có một người đứng đợi mình sau mỗi ca trực, dù là ở hiện đại hay cổ đại.
Gió đưa tiếng chuông chiều vang vọng.
Hồng y phất phơ, kiếm khách kề bên. Giang hồ rộng lớn, nơi nào có nàng, nơi đó là nhà.