Chương 6
“Tô Vãn Ninh không phải người bình thường của giang hồ.”
Sâu trong mật thất của Huyết Y Cung, ánh nến leo lét rọi lên những bức bích họa cổ xưa. Tô Vãn Ninh quỳ trên mặt đất, đôi tay trắng nõn đang cẩn thận gỡ bỏ một lớp lót da dê giấu bên trong bức tượng thờ. Một miếng ngọc bội hình rồng cuộn, bị khuyết mất một góc, rơi ra mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy.
Lục Thập Nhất đứng bên cạnh, mặt mày cắt không còn giọt máu, lắp bắp: “Giáo chủ… miếng ngọc này… chẳng lẽ là…”
Vãn Ninh không đáp. Nàng cầm miếng ngọc lên, lật mặt sau để soi dưới ánh nến. Một vết bớt đỏ trên cổ tay trái của nàng bỗng chốc như nóng rực lên. Nàng nhớ lại những thi thể mình từng khám nghiệm tại hiện trường vụ thảm sát năm xưa. Minh chủ tiền nhiệm chết không phải vì trúng độc thông thường, mà vì lão đã cố nuốt một thứ gì đó trước khi tắt thở. Thứ đó chính là mật chỉ của Tiên hoàng.
“Huyết Y Cung không phải là tà giáo.” Vãn Ninh đứng dậy, khí chất lạnh lùng thường ngày giờ đây lại mang theo một phần uy nghiêm áp người. “Đây là đội cận vệ bí mật của Tiên hoàng, mang nhiệm vụ bảo vệ di chiếu và giọt máu cuối cùng của hoàng tộc đang thất lạc. Và người đó… chính là chủ nhân của thân xác này.”
Tiếng cửa đá bên ngoài bỗng nhiên chấn động dữ dội.
“Bao vây nơi này! Một con kiến cũng không được lọt lưới!”
Giọng của Mộ Dung Chước vang lên điên cuồng. Hắn không còn vẻ nho nhã thường ngày, thay vào đó là sự hung hiểm của kẻ đang bị dồn vào đường cùng. Đi cùng hắn không chỉ có môn đồ võ lâm bị lừa dối, mà còn có cả quân lính triều đình với giáp sắt sáng loáng.
Vãn Ninh bước ra khỏi hầm ngầm, hồng y rực rỡ như máu, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào rừng đao kiếm đang bủa vây. Phía trước nàng, một bóng dáng cao lớn đứng sừng sững như ngọn núi vững chãi nhất. Hạ Trầm Uyên không quay đầu lại, tay siết chặt trường kiếm, kiếm khí tỏa ra xung quanh làm những kẻ đứng gần phải rùng mình.
“Hạ Trầm Uyên! Ngươi định làm phản sao?” Mộ Dung Chước hét lên, tay chỉ vào Vãn Ninh. “Ả là yêu nữ giết người, giờ lại thêm tội đánh cắp vật báu hoàng gia. Tránh ra, nếu không Thiên Kiếm Sơn Trang sẽ bị tru di cửu tộc!”
Hạ Trầm Uyên chỉ nhàn nhạt đáp một câu, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp thung lũng: “Từ lúc nàng cứu ta, tính mạng này đã không còn thuộc về Thiên Kiếm Sơn Trang nữa.”
Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí hình bán nguyệt chém nát hàng rào phòng thủ đầu tiên. Cuộc truy sát nổ ra kinh hoàng. Vãn Ninh không lùi lại phía sau, nàng lao vào giữa đám loạn quân, đôi đoản đao trong tay chuyển động nhịp nhàng như một vũ điệu tử thần. Mỗi lần lưỡi đao vung lên, nàng không chỉ nhắm vào điểm yếu của đối phương mà còn phân tích sơ hở trong trận hình của triều đình.
“Hướng Tây Bắc, ba bước, hạ bộ!” Vãn Ninh hô lớn.
Hạ Trầm Uyên hiểu ý ngay lập tức, xoay người tung một cú đá sấm sét và một đường kiếm chí mạng, phá tan vòng vây của đám cấm vệ quân. Hai người phối hợp nhịp nhàng đến kỳ lạ, một kẻ lý trí lạnh lùng, một kẻ điên cuồng bảo vệ.
Máu tươi bắn lên vạt áo hồng y, làm nó càng thêm rực đỏ. Giữa rừng tên mũi kiếm, Vãn Ninh thấy Mộ Dung Chước đang lén lút rút ra một ống sáo bạc. Nàng hiểu ngay, hắn đang gọi viện binh từ phía Thái phó.
“Dừng tay!”
Mộ Dung Chước đột ngột tung ra một cuộn giấy vàng rực. Hắn đứng trên tảng đá cao, gương mặt vặn vẹo vì đắc thắng.
“Võ lâm đồng đạo nghe lệnh! Tô Vãn Ninh không phải là yêu nữ thông thường. Ả chính là kẻ mang huyết mạch phản nghịch, âm mưu dùng thân phận giả để lật đổ triều đại này. Ai giết được ả, Thái phó đại nhân sẽ ban thưởng vạn lượng vàng, phong hầu bái tướng!”
Các môn phái võ lâm bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Vãn Ninh từ căm ghét chuyển sang tham lam và sợ hãi hoàng quyền. Sự thật về thân phận hoàng tộc của nàng bị Mộ Dung Chước bẻ lái thành một âm mưu phản quốc kinh thiên động địa.
Vãn Ninh đứng giữa vòng vây, nghe tiếng gió rít qua tai, nghe tiếng lòng người thay đổi chỉ trong chớp mắt. Nàng nhìn Hạ Trầm Uyên, người đàn ông đang đầy vết thương nhưng vẫn bảo vệ nàng bằng cả mạng sống. Nàng bỗng nhiên mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ đến đau lòng.
Mộ Dung Chước chỉ tay vào mặt nàng, giọng nói như sấm sét nổ bên tai mọi người:
“Tô Vãn Ninh, ngươi không phải ma nữ giang hồ, ngươi là tội nhân phản quốc!”