Chương 1
Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên Tô Vãn Ninh nhìn thấy không phải là trần nhà trắng xóa của phòng thí nghiệm, mà là một gương mặt trắng bệch, cứng đờ chỉ cách mũi nàng vài gang tay.
Mùi xác phân hủy nồng nặc sộc thẳng vào khứu giác vốn dĩ cực kỳ nhạy bén của một bác sĩ pháp y. Tô Vãn Ninh muốn bật dậy theo bản năng, nhưng đầu nàng va rầm một cái vào tấm gỗ phía trên. Không gian chật hẹp, tối tăm và ngột nạt. Nàng đang nằm trong một chiếc quan tài.
Bên cạnh nàng là một nam tử trung niên, mắt trợn trừng, đồng tử đã giãn cực đại, da dẻ tái xám với những mảng hoen tử thi xuất hiện rõ rệt ở vùng lưng và mông.
“Xuyên không rồi sao?”
Cơn đau đầu như búa bổ ập đến, kéo theo những mảnh ký ức vụn vỡ. Chủ nhân thân xác này là giáo chủ Huyết Y Cung – kẻ bị cả võ lâm gọi là “yêu nữ”. Còn người nằm bên cạnh nàng, chính là Minh chủ võ lâm vừa qua đời cách đây không lâu.
“Rầm!”
Nắp quan tài đột ngột bị gạt phăng sang một bên. Ánh sáng mặt trời chói chang chiếu xuống khiến Vãn Ninh nheo mắt lại. Chưa kịp định thần, hàng chục mũi kiếm sắc lạnh đã chĩa thẳng vào cổ nàng.
— Tô Vãn Ninh! Ngươi giết hại Minh chủ, còn dám to gan nằm chung quan tài để làm nhục di thể của người? Hôm nay, Thiên Kiếm Sơn Trang và các môn phái sẽ băm vằn ngươi ra vạn đoạn!
Tiếng gào thét phẫn nộ vang lên từ một gã đàn ông mặc đạo bào. Xung quanh đó là hàng trăm người mang vũ khí, ánh mắt ai nấy đều hừng hực sát khí.
Vãn Ninh bình thản ngồi dậy, y phục đỏ thẫm trên người nàng bay phất phơ trong gió, càng làm tôn lên làn da trắng nõn và đôi mắt phượng sắc sảo. Nàng không sợ hãi, cũng chẳng giải thích theo kiểu yếu đuối. Ánh mắt nàng đảo qua thi thể bên cạnh, rồi dừng lại trên đám đông.
— Các ngươi nói ta giết ông ta? Vào lúc nào? – Giọng nàng lạnh lùng, âm vực không cao nhưng đủ khiến người ta lạnh gáy.
— Đêm qua! Chính mắt đệ tử tuần tra thấy ngươi lẻn vào linh đường! – Mộ Dung Chước, người đang đứng ở vị trí trung tâm với vẻ mặt chính trực, lên tiếng buộc tội.
Vãn Ninh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự giễu cợt rõ rệt. Nàng bước ra khỏi quan tài, động tác dứt khoát như đang bước ra khỏi một chiếc giường êm ái.
— Đêm qua? – Nàng chỉ tay vào những mảng hoen tử thi trên cổ và tay người chết – Các ngươi tự xưng là cao thủ giang hồ, chẳng lẽ một chút kiến thức cơ bản cũng không có? Nhìn cho kỹ đi, các mảng hoen tử thi này đã cố định, độ cứng của xác chết đã đạt đến mức tối đa. Với nhiệt độ và độ ẩm ở vùng núi này, người này đã chết ít nhất là ba mươi sáu tiếng đồng hồ.
Đám đông xôn xao. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn thi thể. Một trưởng lão bước tới, lắp bắp:
— Ngươi… ngươi nói nhảm cái gì? Hoen tử thi là cái gì?
— Là dấu hiệu của người chết. – Vãn Ninh tiến lại gần thi thể, chẳng chút kiêng dè, nàng dùng ngón tay thon dài nhấn mạnh vào vùng da tím ngắt trên cổ Minh chủ – Nếu ông ta chết đêm qua, tức là khoảng sáu đến tám tiếng trước, khi ta nhấn vào đây, vết tím sẽ nhạt đi rồi đỏ lại. Nhưng bây giờ, nó hoàn toàn không đổi màu. Điều đó chứng tỏ máu đã đông đặc từ lâu. Kẻ đêm qua các ngươi thấy, hoặc là giả danh ta, hoặc là kẻ giết người đang cố tình dàn dựng hiện trường giả.
— Câm miệng! Yêu nữ gian ác, định dùng tà thuật che mắt thiên hạ sao? – Liễu Thanh Dao từ phía sau bước lên, gương mặt thanh tú lộ vẻ căm ghét – Ngươi rõ ràng đã dùng độc thủ để sát hại Minh chủ!
Vãn Ninh không nhìn ả ta, trái lại, nàng cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn đang tiến về phía mình. Từ giữa đám đông, một nam tử vận hắc y, vai mang trường kiếm từ từ bước ra. Mỗi bước chân của hắn đều như găm xuống mặt đất, khí thế bức người.
Hạ Trầm Uyên – Thiếu chủ Thiên Kiếm Sơn Trang.
Đôi mắt hắn sâu thẳm như mực, lạnh lẽo nhìn xoáy vào Vãn Ninh. Hắn không vội rút kiếm, chỉ trầm giọng:
— Những gì ngươi vừa nói, lấy gì làm chứng?
— Lấy cái đầu của ta ra làm chứng. – Vãn Ninh đối diện với ánh mắt của hắn, không hề lùi bước – Cho ta ba ngày, ta sẽ chỉ ra hung thủ thật sự. Nếu không, các ngươi cứ việc dùng vạn kiếm xuyên tâm.
Hạ Trầm Uyên im lặng hồi lâu. Áp lực từ thanh trường kiếm bên hông hắn khiến những người đứng gần đó phải lùi lại. Hắn khẽ nhướng mày, dường như đang đánh giá nữ nhân hồng y trước mặt – người vừa tỉnh dậy từ quan tài với một sự bình tĩnh đến điên rồ.
— Được. – Hạ Trầm Uyên lên tiếng, thanh âm trầm đục – Ta sẽ đưa ngươi về Thiên Kiếm Sơn Trang. Trong ba ngày, nếu không có lời giải thích thỏa đáng, ta sẽ đích thân tiễn ngươi đi.
Mặc cho những lời phản đối của các môn phái, Hạ Trầm Uyên ra hiệu cho đệ tử áp giải Vãn Ninh đi. Khi đi ngang qua thi thể Minh chủ đang được binh sĩ phủ vải liệm, Vãn Ninh đột ngột khựng lại.
Dưới ánh nắng ban ngày, nàng nhìn thấy một chi tiết mà lúc nãy trong bóng tối nàng đã bỏ lỡ. Ở ngay dưới dái tai của thi thể, ẩn sâu trong một nếp nhăn da, có một vết xăm cực nhỏ màu xanh đen. Đó không phải là ấn ký của môn phái võ lâm nào.
Vãn Ninh nheo mắt, hơi thở khẽ khựng lại. Hình xăm đó… là mật mã của ám vệ thuộc triều đình.
Một Minh chủ võ lâm, tại sao lại mang mật hiệu của triều đình trên người? Và tại sao kẻ giết ông ta lại phải vội vàng nhốt nàng vào quan tài cùng cái xác ngay trong đêm?
Vãn Ninh liếc nhìn tấm lưng vững chãi của Hạ Trầm Uyên đang đi phía trước. Giang hồ này, xem ra không chỉ có dao kiếm, mà còn thối rữa hơn cả cái xác nàng vừa nằm cùng.