Chương 4
Căn hộ cao cấp tại khu Thẩm Gia nhìn ra bến Thượng Hải rực rỡ ánh đèn. Thẩm Chi Nghi đứng trước gương, lặng lẽ ngắm nhìn bản thân. Không còn những bộ váy nhã nhặn che giấu đi khí chất, cũng không còn đôi mắt đượm buồn vì những bữa cơm chờ đợi vô vọng. Cô diện một bộ âu phục trắng tuyết, đường cắt may sắc sảo tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy uy quyền.
Cô đeo lên tai đôi khuyên tai kim cương xanh – vật đính ước của gia tộc họ Thẩm mà ba năm qua cô chưa từng chạm đến.
“Thẩm tổng, xe đã đợi sẵn. Hội nghị liên kết dự án Đông Thành sẽ bắt đầu trong ba mươi phút nữa.” – Tiếng của trợ lý Lý vang lên cung kính phía sau.
Chi Nghi khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lẹm như dao: “Đi thôi. Đã đến lúc gặp lại ‘cố nhân’ rồi.”
Tại trung tâm hội nghị quốc tế, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Cố Diệc Thành ngồi ở vị trí đại diện Cố Thị, gương mặt anh tuấn phủ một tầng sương giá. Bên cạnh anh, Lâm Uyển Đình trang điểm lộng lẫy, nhưng bàn tay đang nắm chặt túi xách lại lộ ra sự bồn chồn.
Dự án Đông Thành vốn là miếng mồi ngon mà Cố Thị chắc chắn sẽ giành được, nhưng không hiểu sao, ngay khi Thẩm Thị nhúng tay vào, mọi lợi thế của anh đều biến mất.
“Diệc Thành, anh đừng lo. Cha em nói vị CEO mới của Thẩm Thị dù bí ẩn nhưng chắc chắn cũng sẽ nể mặt Lâm gia chúng ta.” – Lâm Uyển Đình cố trấn an, nhưng chính cô ta cũng cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng.
Cửa phòng họp lớn đột ngột mở ra.
Toàn bộ ban hội đồng quản trị của Thẩm Thị – những “cáo già” lừng lẫy trên thương trường đồng loạt đứng dậy. Một sự im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi bao trùm cả khán phòng.
Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch phát ra những âm thanh “cộp, cộp” đều đặn, mỗi tiếng vang lên như một nhịp gõ vào trái tim đang đập loạn xạ của Cố Diệc Thành.
Một bóng dáng kiêu sa bước vào, ánh đèn chùm rực rỡ phía trên dường như chỉ để làm nền cho cô. Khi người phụ nữ đó tháo kính râm, cả phòng họp như nổ tung trong những tiếng xì xào kinh ngạc.
Cố Diệc Thành đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ va xuống sàn phát ra âm thanh chói tai. Anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang đứng ở vị trí chủ tọa, giọng nói run rẩy đến không thể tin nổi:
“Chi Nghi? Sao em lại ở đây?”
Lâm Uyển Đình bên cạnh cũng há hốc mồm, gương mặt trang điểm kỹ càng giờ đây trở nên vặn vẹo vì kinh hãi: “Thẩm Chi Nghi? Cô… cô lẻn vào đây bằng cách nào? Đây không phải chỗ cho loại người như cô!”
Chi Nghi không hề liếc nhìn họ lấy một cái. Cô thong thả ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp nhất, đặt tập tài liệu lên bàn. Trợ lý Lý tiến lên, giọng nói vang dội khắp căn phòng:
“Xin giới thiệu với mọi người, đây là Thẩm tổng – CEO mới của Tập đoàn tài chính Thẩm Thị, cũng là thiên kim duy nhất của Thẩm Gia chúng tôi!”
Cả khán phòng lặng đi. Cố Diệc Thành cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng. Anh nhìn người phụ nữ trước mắt, thấy cô vừa quen thuộc vừa xa lạ đến đáng sợ. Ba năm qua, người vợ luôn dịu dàng pha trà cho anh, người luôn nhẫn nhịn trước những lời sỉ nhục của mẹ anh, hóa ra lại là người nắm giữ mệnh mạch của cả một đế chế tài chính mà anh luôn phải nể sợ.
“Cố tổng, Lâm tiểu thư, có vẻ hai người rất ngạc nhiên?” – Chi Nghi khẽ nhếch môi, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng tuyết, “Chúng ta đang ở bàn đàm phán công việc, nếu hai người muốn chào hỏi ‘người quen’, có lẽ đã nhầm chỗ rồi.”
“Thẩm Chi Nghi… em lừa tôi?” – Diệc Thành nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu vì sự tự tôn bị chà đạp.
“Lừa anh?” Chi Nghi cười nhạt, ánh mắt đối diện trực tiếp với anh, sắc lẹm và tràn đầy sự giễu cợt, “Cố Diệc Thành, ba năm qua tôi chưa từng giấu tên mình, là anh chưa bao giờ bận tâm tìm hiểu xem vợ mình là ai. Trong mắt anh, tôi chỉ là một món đồ trang trí ‘không gia thế’ dễ dàng vứt bỏ. Vậy thì hôm nay, chúng ta hãy dùng thân phận ‘đối tác’ để nói chuyện.”
Cô thong thả đẩy bản kế hoạch dự án về phía anh, giọng điệu đầy sự ban ơn nhưng lại sắc như dao cạo:
“Dự án Đông Thành, tôi chính thức thu hồi lại quyền đầu tư của Cố Thị. Lý do rất đơn giản: Tôi không tin tưởng vào đạo đức của một người đứng đầu vừa mới ly hôn vợ để chạy theo một ‘hợp đồng’ khác.”
Cố Diệc Thành cảm thấy toàn bộ sự kiêu ngạo của mình sụp đổ hoàn toàn dưới gót giày của người phụ nữ mà anh từng coi thường. Anh nhìn cô đứng trên đỉnh cao hào quang, chợt nhận ra mình không phải là người vứt bỏ cô, mà chính cô mới là người đã buông tha cho anh.
Kể từ giây phút này, cuộc chơi chính thức đổi chủ.