Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 2

  1. Home
  2. Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
  3. Chương 2
Prev
Next

Sáng hôm sau, Kinh Thành chìm trong một trận mưa phùn âm u, nhưng không khí trên các mặt báo lại nóng hơn bao giờ hết.

Trên chiếc TV màn hình lớn ở phòng khách nhà họ Cố, biên tập viên bản tin tài chính đang hào hứng đưa tin: “Sự kết hợp giữa Tập đoàn Cố Thị và đại tiểu thư Lâm Thị – Lâm Uyển Đình, được dự báo sẽ tạo nên một cơn địa chấn cho thị trường bất động sản phía Đông. Đây không chỉ là một thương vụ bạc tỷ, mà còn là sự tái hợp của cặp đôi ‘kim đồng ngọc nữ’ đình đám một thời.”

Bà Cố ngồi trên ghế sofa, tay thong thả cắt một miếng bít tết chín vừa, tâm trạng rạng rỡ như thể chính bà là người vừa thắng thầu. Bà liếc nhìn Thẩm Chi Nghi đang lẳng lặng đặt tách cà phê xuống bàn, giọng nói đắc thắng không chút che đậy:

“Cô nghe thấy chưa? Đây mới gọi là môn đăng hộ đối. Uyển Đình vừa về nước đã mang lại lợi ích thực tế cho Diệc Thành. Còn cô, ba năm qua ngoài việc làm gương mặt đại diện cho cái danh phu nhân nhàm chán này, cô đã giúp được gì cho nó chưa? Chi Nghi à, tôi nói rồi, người thông minh thì nên biết lúc nào cần rút lui để giữ chút thể diện.”

Chi Nghi không đáp. Cô thản nhiên tháo chiếc tạp dề đã đeo suốt ba năm, treo ngay ngắn lên móc. Gương mặt cô dưới ánh đèn sáng trưng của phòng khách trông thanh khiết và bình thản đến mức bà Cố phải cảm thấy hụt hẫng. Đáng lẽ cô phải khóc lóc, phải van xin, hoặc ít nhất là phải lộ ra vẻ uất hận chứ?

“Mẹ yên tâm,” Chi Nghi nhẹ nhàng cất tiếng, thanh âm trong trẻo như tiếng suối chảy giữa đá ngầm, “Thể diện của tôi, tôi tự biết cách giữ. Đồ đạc của tôi không nhiều, mười phút nữa tôi sẽ rời đi.”

Đúng lúc đó, Cố Diệc Thành bước xuống cầu thang trong bộ âu phục chỉnh tề. Anh dừng lại khi nghe thấy câu nói của cô. Đôi mày kiếm nhíu chặt, ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt bình thản của Chi Nghi, một cảm giác khó chịu không tên dâng lên trong lòng.

“Em định đi đâu?” – Diệc Thành hỏi, giọng nói vẫn mang theo sự cao ngạo quen thuộc. Anh tin rằng cô chỉ đang lạt mềm buộc chặt, muốn dùng việc bỏ đi để gây áp lực cho anh giữa lúc vụ hợp tác với Lâm Thị đang ở đỉnh điểm.

Chi Nghi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Đây là lần đầu tiên sau ba năm, cô không né tránh ánh nhìn của anh bằng sự cung kính thường thấy.

“Đi đến nơi tôi nên đến. Đơn ly hôn tôi đã ký, tiền bồi thường tôi không lấy một xu. Những món trang sức anh tặng, tôi đã để lại hết trong két sắt.”

“Thẩm Chi Nghi!” – Diệc Thành gằn giọng, bước tới gần cô, áp lực tỏa ra khiến những người giúp việc đứng gần đó phải cúi đầu, “Đừng có giở trò trẻ con. Em nghĩ rời khỏi đây rồi em sẽ sống thế nào? Một kẻ không có sự nghiệp, không có bệ đỡ như em, định ra ngoài làm nhân viên quét dọn hay sao?”

Bà Cố cũng bồi thêm một câu mỉa mai: “Diệc Thành, con mặc kệ nó. Để nó ra ngoài nếm mùi đời một chút, xem cái tôi của nó đáng giá bao nhiêu tiền. Không quá ba ngày đâu, nó lại chẳng bò về đây xin lỗi con.”

Chi Nghi khẽ cười, nụ cười mang theo sự buông bỏ hoàn toàn. Cô không giải thích, cũng không tranh cãi. Với cô, mọi lời nói lúc này đều là thừa thãi đối với những người chỉ nhìn thế giới qua khe cửa hẹp của tiền bạc.

Cô xách chiếc vali nhỏ duy nhất – bên trong chỉ có vài bộ quần áo đơn giản cô tự mua từ trước khi cưới – và bước thẳng ra cửa.

“Cố Diệc Thành, hy vọng sau này gặp lại, anh vẫn giữ được sự tự tin này.”

Cánh cửa lớn của biệt thự họ Cố đóng sầm lại. Bóng dáng mảnh mai của Chi Nghi biến mất sau màn mưa phùn.

Diệc Thành đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn theo cánh cửa, trong lòng đột ngột xuất hiện một khoảng trống kỳ lạ. Anh tự nhủ: “Cô ta đi thật sao? Cô ta lấy đâu ra dũng khí để bước ra khỏi cuộc sống nhung lụa này?”

Đêm hôm đó, Cố Diệc Thành trở về nhà muộn sau buổi tiệc xã giao cùng Lâm Uyển Đình. Theo thói quen, anh bước vào phòng ngủ, định ném áo khoác sang một bên và chờ đợi Chi Nghi tiến tới treo lên.

Nhưng phòng ngủ tối om.

Không có ánh đèn ngủ ấm áp chờ đợi. Không có ly nước chanh mật ong đặt sẵn trên bàn trà. Căn phòng rộng lớn mang theo hơi lạnh của máy điều hòa, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Anh mở tủ quần áo. Một nửa tủ vốn chứa đầy những bộ váy thanh lịch của cô giờ đây trống rỗng, chỉ còn lại những móc áo bằng gỗ va chạm vào nhau phát ra tiếng lạch cạch khô khốc.

Anh bước vào phòng làm việc của cô. Lọ hoa linh lan cô yêu thích nhất đã bắt đầu héo rũ vì không được thay nước. Trên mặt bàn đá cẩm thạch, chiếc nhẫn cưới kim cương sáng lấp lánh được đặt ngay ngắn bên cạnh bản hợp đồng ly hôn đã có chữ ký dứt khoát của cô.

Lần đầu tiên sau ba năm, Diệc Thành cảm thấy căn nhà này… quá rộng.

Sự trống trải không phải vì thiếu đồ đạc, mà là vì cái hơi ấm nhẫn nại, cái bóng dáng luôn âm thầm phía sau anh đã hoàn toàn biến mất. Anh rút điện thoại, định gọi cho cô theo thói quen để ra lệnh cho cô quay về, nhưng ngón tay anh khựng lại trước dãy số máy quen thuộc.

“Cô ấy thật sự không cần gì cả sao?” – Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.

Diệc Thành ném điện thoại xuống giường, lòng bứt rứt không yên. Anh không tin một người phụ nữ đã phụ thuộc vào anh suốt ba năm lại có thể dứt khoát đến thế. Anh tin rằng cô chỉ đang diễn kịch.

Tuy nhiên, ở một diễn biến khác, tại văn phòng cao nhất của tòa tháp Thẩm Thị, ánh đèn vẫn rực sáng.

Trợ lý Lý đứng cung kính trước bàn làm việc, nhìn người phụ nữ vừa mới thay đổi bộ váy lụa đơn giản thành một bộ suit quyền lực, khí chất bức người.

“Thẩm tổng, xe đã chuẩn bị xong. Sáng mai mười giờ, cuộc họp hội đồng quản trị sẽ bắt đầu. Mọi người đều đang chờ cô.”

Thẩm Chi Nghi đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn cảnh Kinh Thành đang rực rỡ ánh đèn. Cô khẽ nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt phản chiếu ánh đèn thành phố sắc lạnh như kim cương.

“Thông báo cho bên phía dự án Đông Thành, dự án mà Cố Thị đang khao khát… chúng ta sẽ thu hồi lại toàn bộ quyền ưu tiên đầu tư. Tôi muốn xem, không có sự hỗ trợ ngầm của nhà họ Thẩm, Cố Diệc Thành sẽ lấy gì để làm bàn đạp cho Lâm Uyển Đình.”

Giọng nói cô nhẹ tênh, nhưng mang theo sức nặng của một lời tuyên án. Cuộc sống của “vợ hiền” đã kết thúc, và cuộc săn của CEO Thẩm Thị… chính thức bắt đầu.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

toi-tu-choi-quyen-thua-ke
Tôi từ chối quyền thừa kế
Tháng 3 14, 2026
thien-kim-tro-ve-khong-cuop-di-ai-ca
Thiên Kim Trở Về, Nhưng Không Cướp Đi Ai Cả
Tháng 3 14, 2026
sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
Tháng 3 24, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay