Chương 1
Ánh đèn flash dưới khán đài chớp nháy liên hồi, sáng rực cả một góc hội trường lộng lẫy. Lâm Tri Vi đứng khuất sau tấm rèm nhung đỏ ở cánh gà, đôi mắt khô khốc, trân trân nhìn về phía trung tâm bục vinh quang.
Nơi đó, Tống Diệc Thành khoác bộ vest đen cắt may thủ công, rạng rỡ và điềm tĩnh. Đứng nép sát vào anh ta là Lâm Uyển Nghi, cô em họ với gương mặt thanh thuần, chiếc váy dạ hội trắng muốt càng làm tôn lên vẻ yếu đuối, cần được chở che. Diệc Thành cúi xuống, cẩn thận điều chỉnh lại độ cao của micro cho Uyển Nghi, ánh mắt hai người giao nhau mười phần tình tự.
Dưới khán đài, những tràng pháo tay vang lên không ngớt. Lễ trao giải Sáng tạo Y sinh thường niên năm nay vinh danh một công trình nghiên cứu tế bào đột phá.
Và công trình đó, từng chữ, từng số liệu, từng đêm thức trắng trong phòng lab suốt ba năm ròng rã, đều là của Lâm Tri Vi.
- Cảm ơn ban giám khảo, cảm ơn hội đồng đã ghi nhận nỗ lực của tôi. Nhưng trên hết…
Giọng Lâm Uyển Nghi vang lên qua hệ thống loa khuếch đại, run rẩy và nghẹn ngào đầy hoàn hảo.
- Tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến đàn anh Tống Diệc Thành. Nếu không có anh ấy thức cùng tôi những đêm dài để vá lại các lỗ hổng dữ liệu, dự án này đã không thể thành công. Sự ủng hộ của anh ấy là nguồn sáng cứu rỗi tôi trong những lúc áp lực nhất.
Cả hội trường rộ lên tiếng ồ tán thưởng cho một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp giới học thuật.
Bàn tay Tri Vi bấu chặt vào lớp rèm nhung đến mức móng tay bật máu. Cô bước lên một bước, muốn lao ra ánh sáng, muốn giật lấy chiếc micro đó và gào lên cho tất cả biết rằng bọn họ là những kẻ cắp khốn nạn. Nhưng ngay lập tức, hai cánh tay lực lưỡng của nhân viên an ninh từ phía sau vươn tới, giữ rịt lấy vai cô.
- Cô Lâm, xin cô giữ tự trọng. Giám đốc Tống đã dặn chúng tôi phải canh chừng cô cẩn thận.
- Bỏ tôi ra! Các người không thấy bọn họ đang ăn cắp sao? Bản báo cáo đó là của tôi! Dữ liệu đó là của tôi!
Tri Vi rít lên qua kẽ răng, cổ họng trào lên vị rỉ sét. Một người quản lý hội trường bận vest xám bước tới, nhìn cô bằng ánh mắt vừa thương hại vừa chán ghét.
- Cô Lâm, đừng làm loạn nữa. Ai cũng biết dạo này thần kinh cô không ổn định. Cô ghen tị với tài năng của em họ mình, lại sinh hoang tưởng muốn phá hoại hạnh phúc của Tống thiếu gia. Trên mạng, bằng chứng cô đột nhập hệ thống, cố ý xóa file gốc của Lâm Uyển Nghi đã rành rành ra đó. Ban tổ chức không kiện cô tội phá hoại là đã nể mặt gia đình họ Lâm lắm rồi.
Tri Vi sững sờ. Mọi thứ âm thanh trong hội trường dường như lùi ra xa.
Bằng chứng đột nhập? Xóa file gốc?
Những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô đột ngột ghép lại thành một bức tranh tàn nhẫn.
Tháng trước, Diệc Thành mỉm cười nói với cô rằng máy tính của anh ta bị hỏng, mượn laptop của cô để xử lý việc gấp. Cô không hề phòng bị, đưa cho anh ta cả mật khẩu đăng nhập, bởi vì họ là vị hôn phu, là người cô định trao cả cuộc đời.
Tuần trước, Uyển Nghi mắt đỏ hoe gõ cửa phòng lab, xin cô cho mượn thẻ vật lý để vào lấy tài liệu bỏ quên. Cô thương em gái hậu đậu, không chần chừ đưa thẻ.
Bọn họ không chỉ lấy đi bản gốc. Bọn họ đã dùng chính quyền truy cập cô trao tận tay để tạo ra những “bằng chứng giả”, biến cô từ chủ nhân của công trình thành một kẻ ăn cắp vụng về, một người đàn bà điên loạn vì ghen tuông. Mọi lời giải thích của cô suốt những ngày qua đều trở thành những lời ngụy biện nực cười trong mắt người đời, bởi vì mọi đường lui đều đã bị những người cô tin tưởng nhất chặn đứng.
Tri Vi bị hai tên bảo vệ thô bạo lôi xềnh xệch ra cửa hậu của hội trường và đẩy ngã xuống bậc thềm.
Trời bên ngoài đang đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa lạnh buốt quất vào mặt, nhưng không lạnh bằng sự thật đang cắm rễ trong lồng ngực cô.
Tiếng cười nói chúc tụng từ trong hội trường vẫn vọng ra. Cô lảo đảo đứng dậy, bước đi vô hồn xuống lòng đường, đầu óc quay cuồng. Cô không thua vì kém cỏi. Cô thua vì đã giao toàn bộ “chìa khóa” sinh mệnh mình cho người khác.
Cô đã từng yêu Diệc Thành bằng trọn vẹn sự tín nhiệm. Cô đã từng che chở Uyển Nghi bằng sự mềm lòng của tình thân.
Hóa ra, lòng tin tuyệt đối lại là con dao sắc bén nhất mà ta có thể tự nguyện đưa cho kẻ thù để cứa đứt cổ họng mình.
Ánh đèn pha chói lóa từ một chiếc xe tải mất lái rẽ ngoặt qua ngã tư chiếu thẳng vào mắt cô. Tiếng còi xe xé toạc màn mưa vang lên chát chúa.
Nhưng Tri Vi không tránh. Đôi chân cô nặng trĩu, kiệt quệ. Khoảnh khắc chiếc xe đổ ập tới, cơ thể cô bị hất văng lên không trung. Đau đớn thể xác vỡ vụn, nhưng trong tâm trí Tri Vi lúc này chỉ cuộn lên một cảm giác buồn nôn và ghê tởm tột độ.
Cô ghê tởm bọn họ, và ghê tởm chính sự ngây thơ của bản thân.
Nếu có kiếp sau, cô thà tự tay hủy hoại tất cả, cũng tuyệt đối không bao giờ, không bao giờ tin tưởng bất kỳ ai vô điều kiện thêm một lần nào nữa.
Máu hòa vào nước mưa, ý thức của Lâm Tri Vi chìm vào một màn sương đỏ quạch.