Chương 1
Thánh chỉ ban xuống Tạ Hầu phủ vào một buổi chiều tà, khi ráng hồng đẹp đến mức thê lương nhuộm đỏ cả một góc trời kinh thành. Màu vàng rực rỡ của vải lụa cuộn chặt bản mệnh lệnh của bậc đế vương, nhưng đối với người trong Hầu phủ, nó chẳng khác nào một lưỡi dao tẩm độc, lạnh lùng cắm phập vào yết hầu của họ.
Tiểu thư Tạ Vân Nhu, hòn ngọc trên tay của Tạ Hầu gia, được ban hôn cho Thế tử Bình Nam vương – Bùi Tiêu.
Cái tên Bùi Tiêu vừa lọt vào tai, phu nhân đã ngất lịm ngay tức thì. Tạ Hầu gia, người từng chinh chiến sa trường, đôi vai vốn vững chãi như núi nay bỗng chốc sụp xuống, dường như già đi mười tuổi chỉ trong một khoảnh khắc.
Chẳng ai ở Thăng Long này không biết đến “danh tiếng” của Bùi Tiêu. Hắn là một kẻ phóng đãng tột cùng, tàn bạo khét tiếng. Vương phủ của hắn được ví như một mật thất đầy xác người, nơi rên xiết của biết bao nữ tử vô tội đã bỏ mạng vì những thú vui quái đản của hắn. Ban hôn cho Bùi Tiêu, chính là đẩy Tạ Vân Nhu vào cửa tử, thậm chí còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Bầu không khí trong Hầu phủ đặc quánh sự u ám và tuyệt vọng. Tiếng khóc thút thít của gia nhân, tiếng thở dài sườn sượt của Hầu gia, và tiếng khóc nức nở vỡ vụn của phu nhân khi tỉnh lại tạo nên một bản nhạc tang tóc. Tạ Vân Nhu ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, gương mặt xinh đẹp trắng bệch không một giọt máu, đôi mắt vốn trong trẻo giờ chỉ còn lại sự trống rỗng tận cùng. Nàng không khóc, vì nước mắt đã cạn kiệt ngay khi thánh chỉ được đọc xong.
Giữa vũng lầy của sự tuyệt vọng ấy, A Trì đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng bên cạnh Tạ Vân Nhu. Nàng là nha hoàn thân cận nhất của tiểu thư, nhưng ngoại hình lại chẳng có chút gì giống một hầu gái thông thường. Nàng quá gầy, đường nét gương mặt góc cạnh và đôi mắt quá tĩnh lặng – một sự tĩnh lặng lạnh lẽo, không gợn sóng, như thể thế gian này có sụp đổ ngay trước mặt, nàng cũng chẳng bận lòng.
Hầu gia đập mạnh tay xuống bàn, giọng khàn đặc:
- Thằng khốn Bùi Tiêu đó… Ta dù có liều cái mạng già này cũng không thể để Vân Nhu vào chỗ chết!
Phu nhân ôm chặt lấy con gái, khóc không thành tiếng:
- Nhưng đó là thánh chỉ… Kháng chỉ là diệt môn… Trời ơi, sao số con tôi lại khổ thế này!
Tạ Vân Nhu ngước đôi mắt sưng mọng lên nhìn cha mẹ, giọng run rẩy:
- Cha, mẹ… Con gả. Đừng vì con mà liên lụy cả phủ.
Lời nói của nàng như ngọn lửa đổ thêm dầu vào đống lửa đang thiêu đốt trái tim cha mẹ. Cả căn phòng lại chìm vào tiếng khóc nghẹn ngào.
Đúng lúc đó, một giọng nói đều đều, không chút thăng trầm vang lên, cắt ngang bầu không khí bi thương:
- Hầu gia, Phu nhân, Tiểu thư, không bằng để ta gả thay.
Sự im lặng bao trùm ngay lập tức. Tất cả ánh mắt, từ sững sờ, kinh ngạc đến nghi hoặc, đồng loạt đổ dồn về phía A Trì. Nàng vẫn đứng đó, tư thế thẳng tắp, gương mặt không chút cảm xúc, như thể điều nàng vừa nói chỉ là việc hôm nay ăn gì, chứ không phải là quyết định giao nộp mạng sống cho tử thần.
Tạ Hầu gia run run chỉ tay vào nàng:
- Ngươi… ngươi nói cái gì? Gả thay? Ngươi có biết Bùi Tiêu là kẻ như thế nào không?
A Trì nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt không hề né tránh:
- Ta biết. Phóng đãng, tàn bạo, giết người không ghê tay.
Tạ Vân Nhu buông tay mẹ ra, chạy đến chộp lấy vai A Trì, đôi mắt mở to đầy vẻ không tin nổi:
- A Trì, em điên rồi sao? Em biết rõ như vậy mà còn muốn gả? Em có biết mình đang nói gì không? Đó là địa ngục, không phải nơi em có thể đùa giỡn!
A Trì nhìn thẳng vào mắt tiểu thư, trong thâm tâm nàng, một chút dao động hiếm hoi lướt qua khi nhìn thấy sự lo lắng chân thành ấy. Nhưng gương mặt nàng vẫn lạnh tanh như cũ. Nàng nhẹ nhàng gỡ tay Tạ Vân Nhu ra, buông một câu xanh rờn:
- Ít nhất, ta đánh nhau giỏi hơn tiểu thư.
Câu nói ấy khiến tất cả mọi người lặng đi. Nó vừa thực tế đến trần trụi, vừa mang theo một sự chế giễu ngầm về sự yếu ớt của tiểu thư khuê các. Nhưng đằng sau câu nói tưởng chừng lạnh lùng ấy là một sự thật mà chỉ mình A Trì rõ: nàng đã quen sống như một công cụ. Mạng sống của nàng, từ lâu đã không còn thuộc về chính nàng. Nàng được nhặt về, được huấn luyện để làm những việc bẩn thỉu, để bảo vệ Tạ Vân Nhu. Nếu mạng của nàng có thể đổi lấy sự bình yên cho người duy nhất từng coi nàng là con người, thì đối với nàng, đó là một vụ trao đổi có lời. Nàng cảm thấy mạng mình bỏ đi cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Tạ Hầu gia nhìn sâu vào mắt A Trì, cố tìm kiếm một chút sợ hãi hay hối hận, nhưng không có gì cả. Chỉ có một sự bình thản đáng sợ. Ông hiểu, nha hoàn này không hề nói đùa. Ông cũng hiểu, đây là con đường sống duy nhất cho con gái ông, dù nó quá đê tiện và tàn nhẫn đối với A Trì.
- Ngươi… ngươi thật sự đã quyết định? – Hầu gia hỏi, giọng lạc đi.
A Trì không trả lời, chỉ lặng lẽ quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh trước Hầu gia và Phu nhân. Đó là nghi lễ tạ ơn, cũng là nghi lễ vĩnh biệt.
Cảnh tượng ấy in sâu vào tâm trí của mọi người trong Hầu phủ. Cả phủ nhìn A Trì như nhìn một kẻ điên, một kẻ tự nguyện bước chân vào chảo dầu sôi. Trong khi Tạ Vân Nhu khóc đến ngất đi một lần nữa, phu nhân ôm lấy ngực đau đớn, thì A Trì đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, thần thái bình thản đến lạ lùng. Nàng đã chính thức nhận lấy con đường dữ dội nhất, một con đường mà cái chết chỉ là điều giản đơn nhất có thể xảy ra.