Chương 7
Nếu cuộc đời là một sân khấu, thì kẻ thắng cuộc không phải là người diễn thật nhất, mà là người trụ lại cuối cùng.
Tôi dành cả buổi sáng để “trang trí” lại căn hộ. Những vỏ lon bia rỗng nằm lăn lóc trên sàn, rèm cửa kéo kín mít để ngăn ánh nắng Bắc Kinh tràn vào, và tôi – trong bộ đồ ngủ nhăn nhúm, gương mặt được dặm thêm một chút phấn trắng bệch để trông như người vừa trải qua một cơn bạo bệnh.
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi hít một hơi thật sâu, ép mình phải rặn ra một chút nước mắt nơi khóe mắt trước khi mở cửa.
Tô Nhã đứng đó, rạng rỡ và thơm phức trong bộ đồ Chanel mới nhất. Trên tay cô ta là một lẵng hoa bách hợp – thứ mùi hương mà giờ đây tôi chỉ muốn ném ngay vào thùng rác.
“Noãn Noãn! Trời ơi, sao cậu lại ra nông nỗi này?” Tô Nhã thốt lên, giọng điệu đầy vẻ hốt hoảng nhưng ánh mắt lại không giấu nổi một tia thỏa mãn khi nhìn thấy sự thảm hại của tôi.
Tôi gục đầu vào vai cô ta, nức nở: “Nhã Nhã… tớ sai rồi. Tớ không thể sống thiếu Cảnh Thâm, tớ cũng không thể mất cậu. Mấy ngày qua tớ như phát điên, tớ đã nghĩ quẩn… Cậu tha thứ cho tớ nhé?”
Tô Nhã vuốt ve lưng tôi, cử chỉ dịu dàng nhưng tôi cảm nhận rõ sự cứng nhắc của một kẻ đang đắc thắng: “Ngốc quá, tớ đã bảo tớ không giận cậu mà. Cảnh Thâm cũng lo cho cậu lắm, anh ấy chỉ là… hơi thất vọng một chút thôi.”
Tôi mời cô ta vào nhà, rót một ly nước mà tay vẫn “run rẩy”. Trên kệ sách ngay phía sau chỗ Tô Nhã ngồi, tôi đã giấu một chiếc camera siêu nhỏ ẩn trong con gấu bông mà chính cô ta tặng tôi năm ngoái. Một sự mỉa mai hoàn hảo.
“Nhã Nhã, cậu nói đúng, tớ không giữ được anh ấy là lỗi của tớ.” Tôi cúi mặt, giọng lí nhí. “Nhưng tớ thắc mắc, anh ấy bắt đầu thích cậu từ khi nào vậy? Để tớ còn biết đường mà… hoàn toàn buông tay.”
Tô Nhã đặt ly nước xuống, bắt đầu nới lỏng sự cảnh giác. Khi một kẻ nghĩ rằng đối phương đã hoàn toàn sụp đổ, họ thường có xu hướng khoe khoang chiến tích của mình.
“Thực ra thì…” Cô ta khẽ cười, một nụ cười không còn chút e lệ nào nữa. “Cũng lâu rồi Noãn ạ. Từ cái lần cậu đi công tác ở Thượng Hải hai năm trước cơ. Anh ấy uống say, tớ đến chăm sóc. Cậu biết đấy, đàn ông mà, lúc cô đơn nhất chỉ cần một người hiểu chuyện ở bên cạnh là đủ.”
Tôi siết chặt gấu áo, lòng đau như cắt nhưng môi vẫn phải mỉm cười cay đắng: “Hóa ra là hai năm rồi… Vậy mà cậu vẫn đóng vai bạn thân tốt của tớ giỏi thật.”
“Đó gọi là bảo vệ cậu đấy thôi.” Tô Nhã nhún vai, thái độ bắt đầu trơ trẽn. “Tớ định để anh ấy tự nói với cậu khi hai người cưới xong, nhưng không ngờ cậu lại phát hiện sớm thế. Thực ra Cảnh Thâm nói cậu quá ‘sạch sẽ’, quá nguyên tắc, khiến anh ấy thấy ngạt thở. Ở bên tớ, anh ấy mới được là chính mình.”
Cô ta bắt đầu kể về những lần hai người lén lút đi du lịch, về những món quà đắt tiền mà Cảnh Thâm dùng quỹ chung của công ty để mua cho cô ta. Từng câu từng chữ đều được máy ghi âm trong túi áo tôi thu lại không sót một nhịp.
Đúng lúc đó, điện thoại của Tô Nhã vang lên. Là Lục Cảnh Thâm.
Cô ta liếc nhìn tôi, rồi thản nhiên bắt máy ngay trước mặt tôi, bật loa ngoài như để khẳng định vị thế: “A lô, Cảnh Thâm à? Em đang ở chỗ Noãn Noãn. Cậu ấy ổn rồi, anh đừng lo quá.”
Đầu dây bên kia, giọng Lục Cảnh Thâm đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Em đến đó làm gì? Anh đã bảo mặc kệ cô ta đi. Loại phụ nữ ghen tuông bệnh hoạn đó sớm muộn gì cũng làm hại em thôi. Về nhà đi, anh đang đợi em ở căn hộ mới.”
Tô Nhã nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, khẽ nói vào điện thoại: “Anh đừng nói vậy, dù sao cũng là bạn cũ. Em về ngay đây, nhớ anh lắm.”
Cúp máy, cô ta đứng dậy, chỉnh lại váy áo, không quên ném cho tôi một “lời khuyên” cuối cùng: “Noãn Noãn, cậu cứ nghỉ ngơi đi. Nếu cần tiền trang trải cuộc sống sau này, cứ bảo tớ, tớ sẽ nói Cảnh Thâm trích một ít từ tài khoản công ty cho cậu. Dù sao chúng ta cũng là chị em mà.”
Cửa đóng lại.
Sự thảm hại trên mặt tôi biến mất trong tích tắc. Tôi đứng dậy, đi thẳng đến chỗ con gấu bông, lấy thẻ nhớ ra và cắm vào máy tính.
Đoạn video hiện lên rõ m nét. Gương mặt trơ trẽn của Tô Nhã khi thừa nhận ngoại tình suốt hai năm, những lời mạt sát của Lục Cảnh Thâm dành cho tôi… tất cả đã nằm trong tay tôi.
Nhưng bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ để đánh gục một “con gián” sức sống mãnh liệt như Tô Nhã. Cô ta rất giỏi đổi trắng thay đen, nếu tôi tung ra bây giờ, cô ta sẽ bảo tôi ép cung hoặc dàn dựng.
Tôi cần một sân khấu lớn hơn. Một nơi mà khi lớp mặt nạ bị lột xuống, cô ta sẽ không còn một kẽ hở nào để thở.
Tôi mở một tài khoản ngân hàng ẩn danh, bắt đầu chuyển từng chút một số bằng chứng về việc Lục Cảnh Thâm lạm dụng công quỹ sang cho một người bạn làm trong giới kiểm toán.
“Tô Nhã, Lục Cảnh Thâm… Hai người cứ tận hưởng những ngày tháng mặn nồng cuối cùng đi.”
Tôi nhìn vào tấm ảnh ba người đặt trên bàn, cầm cây bút đỏ gạch chéo mặt hai kẻ đó.
Cái bẫy đã giăng xong, mồi nhử đã thơm phức. Giờ tôi chỉ cần chờ đợi thời khắc “đại tiệc” bắt đầu.