Chương 4
Mưa Bắc Kinh vào mùa này lạnh đến thấu xương. Từng hạt mưa như những mũi kim châm vào da thịt, nhưng chẳng thấm tháp gì so với sự tê dại đang lan tỏa trong lồng ngực tôi.
Theo định vị, tôi dừng xe trước cửa khách sạn Ritz-Carlton – một biểu tượng của sự xa hoa và riêng tư. Chiếc xe Audi màu đen quen thuộc của Lục Cảnh Thâm đang đỗ ngay ngắn ở khu vực VIP. Biển số xe vẫn là dãy số ngày sinh của tôi mà anh từng tự hào khoe với bạn bè.
Giờ đây, dãy số đó giống như một cái tát nảy lửa vào sự tự tôn của tôi.
Tôi không vào trong. Tôi đứng dưới làn mưa trắng xóa, cả người ướt sũng, đôi giày cao gót lún sâu vào vũng nước lạnh ngắt. Tôi rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm tên “Chồng sắp cưới”.
Hồi chuông dài dằng dặc. Một lần, hai lần, rồi ba lần.
Không ai bắt máy.
Tôi nhắn một tin: “Anh đang ở đâu? Em thấy lạnh quá, anh về với em được không?”
Hai phút sau, một dòng tin nhắn trả lời lạnh lùng hiện lên: “Anh đang họp khẩn ở công ty, xong việc anh sẽ về ngay. Đừng làm loạn nữa, ngoan đi.”
Đừng làm loạn nữa. Ngoan đi.
Tôi bật cười, tiếng cười nghẹn ngào hòa lẫn vào tiếng sấm rền vang trên bầu trời. Anh đang họp? Trong phòng khách sạn 5 sao với người bạn thân mười năm của tôi sao?
Tôi đứng đó, như một bức tượng đá bị bào mòn bởi nỗi đau. Tôi muốn xông vào, muốn đạp tung cánh cửa phòng kia ra, muốn gào thét vào mặt hai kẻ khốn nạn đó. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ. Tôi muốn xem, xem màn kịch này rốt cuộc sẽ hạ màn như thế nào.
Khoảng một tiếng sau, cửa xoay của khách sạn chậm rãi chuyển động.
Lục Cảnh Thâm bước ra trước. Anh vẫn chỉnh tề trong bộ vest đắt tiền, nhưng cà vạt hơi lệch, ánh mắt phong trần thường ngày giờ hiện rõ vẻ thỏa mãn. Anh tiến về phía xe, mở cửa, rồi đứng đợi.
Và rồi, bóng dáng ấy xuất hiện.
Tô Nhã bước ra, khoác trên mình chiếc áo choàng lông vũ sang trọng mà tôi nhớ không nhầm, đó là quà sinh nhật Lục Cảnh Thâm nói là “mua hộ đồng nghiệp”. Mái tóc xoăn nhẹ của cô ta hơi ẩm, đôi môi đỏ mọng như vừa được nhấm nháp một loại rượu vang hảo hạng nhất.
Cô ta không hề có vẻ gì là một kẻ vụng trộm. Cô ta bước đi hiên ngang, kiêu sa như một bà hoàng vừa thu phục được giang sơn.
Tôi bước ra từ bóng tối của gốc cây cổ thụ, đứng ngay trước mũi xe của bọn họ.
Ánh đèn pha xe hơi rọi thẳng vào người tôi, khiến tôi trông giống như một con ma nước thảm hại. Quần áo dính chặt vào người, tóc bết lại, khuôn mặt nhợt nhạt không còn giọt máu.
Lục Cảnh Thâm khựng lại. Ánh mắt anh ta dao động, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng hốt, rồi cuối cùng là một sự bực dọc khó hiểu.
“Noãn Noãn? Sao em lại ở đây?”
Tôi không nhìn anh ta. Tôi nhìn chằm chằm vào Tô Nhã.
Trái ngược với sự lúng túng của Lục Cảnh Thâm, Tô Nhã đứng yên tại chỗ. Cô ta không hề lảng tránh ánh mắt của tôi. Trong không gian chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mui xe, cô ta chậm rãi tiến về phía tôi, đôi giày đế đỏ gõ nhịp trên nền đá hoa cương nghe chát chúa.
Cô ta dừng lại cách tôi chỉ một bước chân. Mùi hương bách hợp nồng nàn từ người cô ta xộc vào mũi tôi, khiến tôi buồn nôn.
“Noãn Noãn, nhìn cậu thảm hại quá.”
Giọng nói của cô ta vẫn dịu dàng, nhưng không còn sự ấm áp giả tạo thường ngày. Nó lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được mài kỹ.
“Cậu… hai người…” Tôi nghẹn lời, cổ họng như có hàng nghìn mảnh thủy tinh găm vào.
“Em đừng hiểu lầm, Nhã Nhã bị say nên anh chỉ đưa cô ấy vào nghỉ ngơi một chút thôi.” Lục Cảnh Thâm tiến lên, định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi ghê tởm lùi lại.
Tô Nhã nhìn điệu bộ cuống quýt của Lục Cảnh Thâm, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ. Cô ta không giải thích, không xin lỗi, cũng không hề tỏ ra hối lỗi.
Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt vốn dĩ luôn tỏ ra ngây thơ giờ đây tràn ngập sự đắc thắng và coi thường.
Tô Nhã không nói gì cả, cô ta chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng ẩn chứa một thông điệp rõ ràng: “Tôi thắng rồi. Tất cả những gì của cậu, giờ là của tôi.”
Nụ cười đó như một đòn chí mạng đánh sập chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Tôi đứng lặng giữa cơn mưa, nhìn hai con người mà tôi từng yêu thương nhất trên đời. Một kẻ phản bội hèn nhát với những lời nói dối vụng về, và một kẻ phá hoại trơ trẽn với nụ cười chiến thắng.
Đêm đó, tôi không khóc. Nước mắt của tôi dường như đã cạn khô theo từng giọt mưa ngoài kia.
Tôi xoay người, bước đi lảo đảo trong màn đêm. Phía sau lưng, tôi nghe thấy tiếng Lục Cảnh Thâm gọi tên mình, nhưng ngay sau đó là giọng nói nũng nịu của Tô Nhã: “Cảnh Thâm, em chóng mặt quá, anh đưa em về đi, Noãn Noãn chắc chỉ đang giận dỗi thôi, để mai cậu ấy nguôi rồi mình giải thích sau.”
Tôi không quay đầu lại.
Bắc Kinh đêm nay thật lạnh, nhưng lòng tôi còn lạnh hơn cả tuyết mùa đông. Trò chơi này, các người muốn chơi, tôi sẽ chơi tới cùng. Nhưng không phải với tư cách một nạn nhân, mà là một kẻ đi săn.