Chương 2
Người ta thường nói, phụ nữ khi yêu là những thám tử tài ba nhất. Nhưng với tôi, sự thật không đến từ việc tôi cố tình đi tìm, mà nó tự rò rỉ qua những khe hở của sự hoàn hảo mà Tô Nhã và Lục Cảnh Thâm cố công gây dựng.
Suốt một tuần sau buổi kỷ niệm, Cảnh Thâm đột nhiên trở nên bận rộn lạ thường. Những tin nhắn “Chúc buổi sáng” thưa dần, những cuộc gọi nhỡ kéo dài đến tận khuya mới được hồi đáp bằng một dòng ngắn gọn: “Anh đang họp, em ngủ sớm đi.” Tôi đem chuyện này tâm sự với Tô Nhã trong một buổi trà chiều tại Sanlitun. Cô ấy khuấy nhẹ ly Latte, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và xót xa:
“Noãn Noãn à, cậu đừng nhạy cảm quá. Cảnh Thâm đang nỗ lực cho dự án đấu thầu phía Đông thành phố mà. Anh ấy làm tất cả cũng là vì tương lai của hai người thôi. Đàn ông ấy mà, áp lực sự nghiệp lớn lắm, cậu phải là hậu phương vững chắc chứ đừng tạo thêm gánh nặng cho anh ấy.”
Lời của Tô Nhã nghe sao mà chí lý, sao mà “vì tôi” đến thế. Cô ấy nắm lấy tay tôi, vỗ nhẹ: “Tin tớ đi, tớ làm việc cùng công ty với anh ấy, tớ chứng kiến anh ấy vất vả thế nào mà.”
Nhưng cô ấy càng bênh vực anh, lòng tôi càng thắt lại. Tại sao người chứng kiến sự vất vả của vị hôn phu tôi không phải là tôi, mà lại là cô ấy?
Sự nghi ngờ lên đến đỉnh điểm vào một buổi chiều thứ Bảy. Tô Nhã rủ tôi đi mua sắm để “giải khuây”. Khi vào phòng thử đồ, cô ấy để quên điện thoại trên ghế chờ, ngay cạnh túi xách của tôi.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của cô ấy sáng lên. Một thông báo từ ứng dụng lưu trữ đám mây hiện ra: “Bạn có những kỷ niệm mới từ 2 ngày trước.”
Tôi không định chạm vào, nhưng tấm ảnh hiện lên ở phần xem trước khiến tim tôi như ngừng đập.
Đó là góc nghiêng của Lục Cảnh Thâm. Anh đang ngồi trong một quán bar tối đèn, cổ áo sơ mi hơi phanh ra, trên môi nở một nụ cười phóng khoáng mà đã lâu rồi tôi không được thấy. Điều đáng nói là, trong khung hình đó, một bàn tay phụ nữ với bộ móng màu đỏ rượu vang đang khẽ chạm vào cằm anh.
Mà bộ móng đó, chính là bộ móng Tô Nhã vừa mới làm tuần trước.
Tôi run rẩy cầm điện thoại lên. Mật khẩu điện thoại của cô ấy… tôi thử nhập ngày sinh của tôi. Sai. Ngày sinh của cô ấy. Sai. Tôi đánh liều nhập ngày kỷ niệm 7 năm của tôi và Cảnh Thâm.
Cạch. Màn hình mở ra.
Lòng tôi lạnh toát. Tại sao cô ta lại lấy ngày kỷ niệm của tôi làm mật khẩu?
Trong album ảnh ẩn, tôi tìm thấy một loạt ảnh. Không có tôi. Chỉ có hai người họ. Ảnh họ cùng ăn lẩu lúc 2 giờ sáng – lúc mà Cảnh Thâm bảo anh đang tăng ca. Ảnh họ chụp chung trên đường cao tốc hướng về vùng ngoại ô – ngày mà anh nói phải đi công tác tỉnh. Trong ảnh, Tô Nhã không hề có vẻ thanh khiết như đóa bách hợp thường ngày. Cô ta dựa sát vào người Cảnh Thâm, ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích và sở hữu.
“Noãn Noãn, cậu đang làm gì thế?”
Giọng nói của Tô Nhã vang lên ngay đỉnh đầu. Tôi giật mình, chiếc điện thoại suýt rơi xuống sàn. Cô ấy đã đứng đó từ lúc nào, trên người là chiếc váy đen ôm sát đầy quyến rũ, khác hẳn với vẻ kín đáo ban nãy.
Tôi nhìn cô ấy, môi run bần bật, giơ màn hình điện thoại ra: “Nhã Nhã, đây là cái gì? Tại sao cậu và Cảnh Thâm lại ở riêng với nhau vào những lúc này?”
Tô Nhã nhìn tấm ảnh, rồi nhìn tôi. Không có một chút hoảng loạn nào trong mắt cô ấy. Thay vào đó, cô ấy thản nhiên cầm lấy điện thoại, khẽ cười nhạt một tiếng. Nụ cười ấy sắc lẹm, khiến tôi cảm thấy mình như một con hề.
“À, ảnh đó sao? Chắc là lúc chụp tập thể ở công ty, tớ chụp nhầm rồi lỡ tay lưu vào thôi. Cậu biết đấy, góc chụp đôi khi hay đánh lừa thị giác.”
“Chụp nhầm?” Tôi nghẹn giọng. “Chụp nhầm mà mật khẩu điện thoại của cậu lại là ngày kỷ niệm của tớ và anh ấy?”
Tô Nhã bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi. Cô ấy chỉnh lại lọn tóc mai cho tôi, cử chỉ vẫn dịu dàng như cũ nhưng lời nói thì lạnh thấu xương:
“Noãn Noãn, cậu đa nghi quá rồi. Tớ dùng ngày đó vì đó là ngày tớ thấy cậu hạnh phúc nhất, tớ muốn lấy đó làm động lực cho chính mình thôi. Chúng ta là bạn thân mà, cậu không tin tớ, chẳng lẽ cũng không tin Cảnh Thâm sao?”
Cô ấy khẽ thở dài, vẻ mặt lại trở về sự bao dung giả tạo: “Thôi nào, đừng vì mấy tấm ảnh vô thưởng vô phạt mà làm loạn lên. Cảnh Thâm mà biết cậu lục lọi điện thoại của tớ, anh ấy sẽ nghĩ cậu là người phụ nữ hẹp hòi đấy. Cậu không muốn anh ấy chán ghét mình, đúng không?”
Câu nói của Tô Nhã như một nhát dao chí mạng. Cô ta không giải thích, cô ta đang đe dọa. Cô ta biết thừa điểm yếu của tôi là nỗi sợ mất đi Cảnh Thâm.
Tối hôm đó, tôi ngồi đối diện với Lục Cảnh Thâm trong bữa tối. Anh vẫn dịu dàng gắp thức ăn cho tôi, nhưng ánh mắt anh luôn dán chặt vào màn hình điện thoại.
“Cảnh Thâm, thứ Ba tuần trước anh thực sự ở công ty chứ?” Tôi cố tình hỏi bằng giọng bình thản nhất.
Tay cầm đũa của anh khựng lại trong tích tắc. Rất nhanh, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi: “Sao tự nhiên em lại hỏi vậy? Anh đã nói là anh bận dự án mà. Em lại nghe ai nói gì rồi đúng không?”
Giọng anh không còn là sự giải thích, mà là sự trách móc.
Tôi nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt 7 năm, rồi nghĩ về người bạn thân mười năm của mình. Một người nói dối không chớp mắt, một người đổi trắng thay đen chỉ bằng một nụ cười.
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “Rắc”. Đó là tiếng đổ vỡ của niềm tin cuối cùng.
Tô Nhã không phải là “cái bóng nhỏ” bảo vệ hạnh phúc của tôi. Cô ta là một con ký sinh trùng, đang lặng lẽ hút cạn sinh khí từ mối quan hệ của tôi, từng chút một, với một sự kiên nhẫn đáng sợ.
Và tôi biết, nếu tôi không tỉnh táo, người bị đào thải khỏi cuộc chơi này… chính là tôi.