Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 10

  1. Home
  2. Bạn Thân Tôi Là Kẻ Phá Hoại
  3. Chương 10
Prev
Novel Info

Một tháng sau đêm định mệnh tại Park Hyatt, Bắc Kinh bắt đầu vào xuân. Những mầm non xanh mướt nhú lên từ những cành cây khô khốc, giống như cuộc đời tôi, sau cơn bão tuyết tàn khốc, cuối cùng cũng tìm thấy sự sống.

Tô Nhã đã hoàn toàn biến mất khỏi vòng bạn bè của chúng tôi. Với những bằng chứng biển thủ công quỹ và lạm dụng tín nhiệm mà tôi cung cấp, cô ta không chỉ bị sa thải mà còn phải đối mặt với án tù treo và khoản bồi thường khổng lồ. Toàn bộ tài sản cô ta từng khoe khoang – những chiếc túi hiệu, trang sức đắt tiền – đều bị tịch thu để trả nợ. Những người từng tung hô cô ta là “nữ thần bách hợp” giờ đây coi cô ta như dịch bệnh, tránh xa không kịp.

Có người kể lại, họ thấy Tô Nhã làm việc tại một quán cà phê rẻ tiền ở ngoại ô, gương mặt hốc hác, không còn chút bóng dáng của sự thanh khiết năm nào. Cô ta đã mất tất cả: danh dự, tiền bạc và cả “tình yêu” mà cô ta tốn bao công sức để cướp đoạt.

Về phần Lục Cảnh Thâm, tập đoàn Lục Thị của gia đình anh ta bị giáng một đòn nặng nề sau vụ bê bối. Anh ta bị tước quyền điều hành, trở thành một cái bóng trong chính công ty mình gầy dựng.

Tôi đang thu dọn những món đồ cuối cùng trong căn hộ cũ để chuẩn bị cho một chuyến đi xa thì tiếng chuông cửa vang lên.

Lục Cảnh Thâm đứng đó.

Chỉ trong một tháng, anh ta trông già đi mười tuổi. Đôi mắt từng chứa đựng sự kiêu hãnh của một thiếu gia Bắc Kinh giờ đây chỉ còn là sự mệt mỏi và hối hận khôn nguôi.

“Noãn Noãn… anh có thể vào không?” Giọng anh ta khản đặc.

Tôi không mở rộng cửa, chỉ đứng ở ngưỡng cửa, bình thản nhìn anh ta: “Có chuyện gì thì nói ở đây đi.”

Lục Cảnh Thâm nghẹn lời, anh ta nhìn căn hộ trống trải, rồi nhìn vali đặt cạnh chân tôi. “Em định đi đâu sao? Noãn Noãn, anh đã cắt đứt hoàn toàn với Tô Nhã rồi. Anh đã hiểu ra tất cả, là cô ta gài bẫy anh, là anh ngu ngốc… Chúng ta bên nhau bảy năm, em thực sự có thể nhẫn tâm vứt bỏ tất cả sao?”

Anh ta tiến tới định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi khẽ lùi lại. Khoảng cách giữa chúng tôi bây giờ chỉ là vài bước chân, nhưng tôi biết, nó đã xa xôi như hai đầu của một thiên hà.

“Cảnh Thâm, anh nói sai rồi.” Tôi bình tĩnh ngắt lời anh ta. “Không phải là tôi nhẫn tâm vứt bỏ bảy năm đó. Chính anh đã tự tay đốt cháy nó vào cái đêm anh đưa cô ta vào khách sạn. Anh không phải bị gài bẫy, anh chỉ là đã bộc lộ bản chất hèn nhát của mình khi đứng trước sự cám dỗ mà thôi.”

“Anh sẽ bù đắp cho em! Anh sẽ dùng cả đời này để chuộc lỗi!” Lục Cảnh Thâm quỳ thụp xuống, giọng nói run rẩy vì tuyệt vọng. “Đừng đi mà, Noãn Noãn.”

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không có lấy một chút khoái cảm của sự trả thù, chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.

“Cảnh Thâm, người đàn ông mà tôi từng yêu bảy năm trước đã chết trong cơn mưa đêm đó rồi. Người đang đứng trước mặt tôi bây giờ… chỉ là một người lạ.”

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng như mây khói: “Người có thể bị cướp… chưa từng thực sự thuộc về tôi. Tôi cảm ơn Tô Nhã, vì cô ấy đã giúp tôi nhận ra anh không xứng đáng với những năm tháng tiếp theo của cuộc đời tôi.”

Tôi đóng cửa lại, mặc kệ tiếng gọi tha thiết và tiếng đập cửa trong tuyệt vọng của anh ta ở phía sau.

Tôi kéo vali ra khỏi tòa nhà, đón một chiếc taxi hướng thẳng ra sân bay quốc tế Đại Hưng. Trên máy bay, tôi nhìn xuống thành phố Bắc Kinh đang nhỏ dần dưới cánh buồng. Những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập, tất cả những drama, những tổn thương và sự phản bội giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vặt.

Tôi mở cuốn sổ tay, lật đến trang cuối cùng. Ở đó, tôi đã viết một dòng chữ cho chính mình: “Đừng bao giờ sợ cô đơn, vì cô đơn chính là lúc tâm hồn tự do nhất.”

Trước đây, tôi luôn sợ hãi việc phải đứng một mình. Tôi bám víu vào tình bạn mười năm, vào tình yêu bảy năm như một cái phao cứu sinh. Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra mình có thể tự bơi, và bơi rất tốt giữa đại dương cuộc đời.

Lần đầu tiên trong đời, tôi không còn cảm thấy sợ hãi khi nhìn về phía trước, dù nơi đó không có ai bên cạnh. Tôi sẽ đến một vùng đất mới, học những thứ tôi thích, gặp những con người mới, và yêu chính bản thân mình một cách trọn vẹn nhất.

Chiếc máy bay lao vút vào tầng mây trắng xóa. Phía trước tôi là bầu trời bao la, rực rỡ ánh nắng.

Giang Noãn của quá khứ đã chết. Và Giang Noãn của hiện tại, cuối cùng đã được tái sinh từ đống tro tàn của sự phản bội.

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 10"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
Tháng 3 14, 2026
song-lai-toi-khong-yeu-co-nua
Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
Tháng 3 14, 2026
phu-quy-tai-tam
Phú Quý Tại Tâm, Không Tại Chồng
Tháng 3 14, 2026
toi-tu-choi-quyen-thua-ke
Tôi từ chối quyền thừa kế
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay