Chương 10
Sau ngày hôm đó, Tống Uyển Nhu hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới của tôi.
Những mẩu tin về cô ta thi thoảng vẫn lọt vào tai tôi như những mảnh giấy vụn bị gió cuốn đi, nhạt nhòa và vô vị. Có người bảo cô ta đã rút dần các hoạt động ở trường, không còn thấy xuất hiện bên cạnh Trịnh Hạo. Lại có lời đồn hai người họ đã có một trận cãi vã kinh hoàng trước khi đường ai nấy đi. Thực ra tôi thừa hiểu gã họ Trịnh, một khi thấy Tống Uyển Nhu không còn giá trị để lợi dụng, hắn sẽ lập tức phủi tay tìm kiếm một con mồi mới béo bở hơn.
Cũng có tin cô ta đã âm thầm chuyển trường để trốn chạy khỏi những lời xì xào, nhưng tôi chẳng buồn kiểm chứng. Với tôi, ngay khoảnh khắc cánh cửa xe đóng sầm lại trong làn mưa chiều hôm ấy, sợi dây nghiệp chướng giữa chúng tôi đã thực sự đứt đoạn.
Tôi không còn hận, vì hận một người cũng là một cách ghi nhớ. Mà cô ta, không xứng đáng có một vị trí dù là nhỏ nhất trong tâm trí tôi.
Cuộc sống của tôi tiếp tục quay quanh guồng quay bận rộn tại Lục thị. Tôi đi từng bước chậm chạp nhưng vững chãi, học cách quản trị từ những việc nhỏ nhất. Có những dự án tôi làm tốt, nhưng cũng không ít lần tôi phạm sai lầm, bị cha mắng đến mức tối muộn còn phải ngồi một mình trong văn phòng rà soát lại từng con số.
Nhưng kỳ lạ thay, cái cảm giác mệt mỏi vì công việc này lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Nó khác hẳn với sự kiệt quệ, rệu rã của kiếp trước khi tôi mải mê đuổi theo một ảo ảnh tình yêu mục nát.
Mẹ vẫn chờ tôi bên mâm cơm nóng hổi mỗi tối nếu tôi về kịp. Cha vẫn ít lời như thế, nhưng ánh mắt ông dành cho tôi đã thêm phần tin cậy, những trọng trách giao phó cũng ngày một lớn lao hơn.
Mỗi buổi sáng bước vào công ty, mỗi buổi tối ngồi xuống bàn ăn ở nhà, tôi đều cảm nhận được nhựa sống đang chảy tràn trong huyết quản. Tôi đang thực sự sống lại, từng chút một, theo cách ý nghĩa nhất.
Trọng sinh đối với tôi, không phải là một cuộc hành trình dùng cả đời để trả thù một người phụ nữ không đáng.
Trọng sinh là để tôi cuối cùng cũng học được cách trân trọng những gì chưa từng phản bội mình. Đó là đôi vai hao gầy của mẹ, là tấm lưng vững chãi của cha, là gia đình – bến đỗ duy nhất không bao giờ quay lưng khi tôi vấp ngã.
Tôi nhìn mình trong gương, không còn thấy một gã công tử bột ngông cuồng, cũng không còn thấy một linh hồn đầy uất hận trong đống sắt vụn.
Tôi là Lục Thừa An – người đã tìm thấy chính mình sau một đời lầm lỡ.
Cuộc đời này, một lần nữa, tôi thề sẽ sống cho xứng đáng.