Chương 9
Hành lang tầng cao nhất của Bệnh viện Đại học Y khoa rúng động bởi tiếng còi hụ. Ánh đèn xanh đỏ từ xe cảnh sát hắt lên cửa kính, cắt nát bóng tối trong văn phòng của Lưu Khải Minh.
Lưu Khải Minh cầm con dao phẫu thuật, hơi thở dồn dập. Ông ta nhìn vào chiếc điện thoại đang phát livestream – nơi hàng chục ngàn người đang chứng kiến bộ mặt thật của một “phó khoa danh tiếng”.
“Mày nghĩ mày thắng sao?” Ông ta cười điên cuồng, ném xấp giấy E18 xuống mặt bàn. “Du Nhiên, nhìn cho kỹ đi. Đây không phải là giấy tờ bình thường. Đây là bản án mà La Mộ Vũ đã tự tay soạn cho mày trước khi chết.”
Tôi run rẩy cầm tờ giấy lên.
【E18 – Thỏa thuận nhận tội (Bản dự thảo cuối cùng)】
- Người thừa nhận hành vi: Tống Du Nhiên.
- Nội dung: Thừa nhận việc lợi dụng chức vụ bác sĩ nội trú để cấu kết với các đối tượng bên ngoài, thực hiện các ca phẫu thuật phi pháp và chiếm đoạt 600 triệu tệ tiền dự án.
- Phần ký tên: Tống Du Nhiên (Đã in sẵn tên).
- Ghi chú ẩn: “Nếu tôi không thể sống sót, người này sẽ là kẻ đóng lại hồ sơ.”
Mắt tôi nhòe đi. Dòng chữ ghi chú đó… là nét chữ của La Mộ Vũ.
Tại sao? Anh Vũ, người tôi luôn tin tưởng, người đã gửi cho tôi tệp tin 1119 trang để “cứu” tôi, tại sao lại để tên tôi vào vị trí vật tế thần?
“Cậu ta không tốt đẹp như mày tưởng đâu.” Lưu Khải Minh tiến lại gần, con dao trong tay ông ta lóe sáng. “Mộ Vũ biết mình không thoát được, nên cậu ta đã thỏa thuận với tao: Cậu ta chết, tao xóa nợ cho gia đình cậu ta, đổi lại, cậu ta sẽ để lại một ‘con mồi’ hoàn hảo để cảnh sát kết thúc vụ án. Và con mồi đó chính là mày – đứa học trò ngây thơ nhất của cậu ta.”
Tim tôi như bị một bàn tay bóp nghẹt. 1119 trang chứng cứ đó không phải là vũ khí để tôi chiến thắng, mà là con đường dẫn tôi đến vị trí kẻ nhận tội thay. Anh ấy muốn tôi điều tra, muốn tôi lún sâu vào, để khi mọi thứ vỡ lở, tất cả dấu vết đều chỉ về phía tôi.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng thông báo từ tệp tin 1119 trang trên máy tính của Lưu Khải Minh vang lên. Một tệp tin ẩn cuối cùng tự động giải nén: E17 – Sự thật sau cùng.
【E17 – Hồ sơ giám định pháp y (Bản gốc chưa bị chỉnh sửa)】
- Nạn nhân: La Mộ Vũ.
- Kết quả: Trong móng tay nạn nhân có ADN của Lưu Khải Minh và… Trình Viễn Sơn.
- Ghi âm đính kèm (Lưu trữ đám mây): Giọng La Mộ Vũ: “Tôi sẽ không để Tống Du Nhiên phải chịu tội thay. Tôi đã đổi tên trong bản thỏa thuận E18 thành tên của Lưu Khải Minh rồi. Các người không bao giờ thắng được sự thật đâu.”
Tôi sững sờ. Lưu Khải Minh cũng sững sờ. Ông ta vội vàng lật đến trang cuối cùng của tập E18.
Dòng chữ in sẵn “Tống Du Nhiên” bỗng mờ dần dưới ánh đèn huỳnh quang, hiện lên bên dưới là một dòng chữ khác được viết bằng mực bảo mật chỉ hiện khi gặp nhiệt độ cao từ tản nhiệt máy tính: “Lưu Khải Minh”.
Anh Vũ không phản bội tôi. Anh ấy đã dùng chính cái bẫy của họ để gài bẫy ngược lại họ.
“Mày… mày dám!” Lưu Khải Minh lao về phía tôi.
Rầm!
Cánh cửa văn phòng bị đạp tung. Cảnh sát và đoàn thanh tra ập vào. Dẫn đầu là Cố Ngôn Trạch và một người đàn ông mặc thường phục – người mà tôi nhận ra ngay lập tức qua giọng nói trong livestream.
“Lão Tứ?” Tôi thì thầm.
Cố Ngôn Trạch gật đầu: “Tôi chỉ là người đưa tin. Lão Tứ thực sự là người đã đứng sau hỗ trợ chúng tôi về mặt kỹ thuật từ đầu đến giờ.”
Từ trong bóng tối của hành lang, Trình Viễn Sơn bước ra. Anh ta không còn mặc áo blouse, trên tay là một chiếc còng số 8 đang khóa chặt tay mình.
“Anh Sơn?” tôi bàng hoàng.
“Tôi đã hứa với Mộ Vũ sẽ bảo vệ em.” Trình Viễn Sơn nhìn tôi, ánh mắt nhẹ nhõm đến lạ lùng. “Nhưng để bảo vệ em, tôi phải nhúng chàm để làm chứng cứ sống. Tôi đã tự thú. Lưu Khải Minh, Cầm Vân Bích, Chu Vãn Thanh… tất cả sẽ không một ai thoát được.”
Một tuần sau.
Bệnh viện Đại học Y khoa bị đình chỉ hoạt động để điều tra toàn diện. Lưu Khải Minh và Cầm Vân Bích bị bắt giam với hàng loạt tội danh từ tham ô đến giết người. Chu Vãn Thanh đã khai ra toàn bộ đường dây buôn bán nội tạng núp bóng nghiên cứu.
Tôi đứng trước mộ của La Mộ Vũ. Gió chiều thổi lồng lộng, mang theo mùi hương của hoa huệ trắng.
Tôi mở tệp tin 1119 trang lần cuối cùng trên điện thoại. Ở trang thứ 1120 – trang mà anh ấy đã cố tình ẩn đi đến phút chót – chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
Đó là ảnh tôi và anh ấy trong ngày tôi nhận áo blouse trắng năm nhất. Phía sau tấm ảnh có dòng chữ:
“Gửi Du Nhiên, Nếu em đọc đến trang này, có nghĩa là mặt trời đã mọc. Hãy làm một bác sĩ thực thụ, đừng như anh. Sự thật đôi khi rất đau đớn, nhưng nó là thứ duy nhất khiến chúng ta được tự do.”
Tôi tắt màn hình, nhìn về phía cổng bệnh viện đang bị niêm phong.
Công lý đã được thực thi, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Anh Vũ đã chết. Anh Sơn sẽ phải ngồi tù vì những gì anh đã nhúng tay vào để thu thập chứng cứ. Còn tôi, tôi mang theo 1119 trang đau thương này để bước tiếp.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
“Bác sĩ Tống, gia đình bệnh nhân phòng 402 đã được phẫu thuật lại thành công ở bệnh viện tuyến trên. Cảm ơn cô vì đã không ký tên vào bản án tử hình đó.”
Tôi mỉm cười, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
La Mộ Vũ đã chết. Những kẻ thủ ác đã phải trả giá. Nhưng trong bóng tối của ngành y này, sẽ còn bao nhiêu trang hồ sơ như thế nữa chưa được lật mở?
Tôi nhìn lên bầu trời xanh thẳm, thầm đáp lại: “Anh Vũ, em sẽ là người lật mở chúng.”