Chương 7
Cơn bão nợ nần cuối cùng cũng quét sạch chút sĩ diện hão huyền cuối cùng của nhà Trần Hữu Khánh. Đám đòi nợ thuê bắt đầu đến tận nhà đập phá, chúng khuân đi từ cái tivi màu cho đến bộ bàn ghế gỗ mà Lâm Chi Vân từng tự hào khoe với cả làng.
Trần Hữu Khánh về nhà trong tình trạng say khướt, nhìn căn nhà tan hoang, hắn gầm lên rồi túm tóc Lâm Chi Vân lôi xềnh xệch ra giữa sân:
- Đồ đàn bà thối thây! Chính cô xúi tôi thầu cái bãi bùn đó! Cô bảo cô mơ thấy nó hóa vàng cơ mà? Vàng đâu? Giờ chỉ thấy chủ nợ nó chực chặt tay tôi thôi!
- Anh buông tôi ra! Là tại anh ngu! Kiếp trước anh giàu thế cơ mà, sao kiếp này anh lại hèn mạt thế này?
- Kiếp trước? Cô lại nói cái giọng điên khùng đó à? Tôi nói cho cô biết, người ta bảo tôi có số đại gia, nhưng nhìn lại đi, từ ngày lấy cô về, tôi chỉ thấy vận đen ám vào người. Phải chi ngày đó tôi lấy con Dao, nó sắc sảo, nó biết tính đường đi nước bước, thì tôi đâu có ra nông nỗi này!
Lâm Chi Vân khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu vì uất hận. Câu nói của Trần Hữu Khánh như một nhát dao đâm trúng tử huyệt của chị ta. Hóa ra, ngay cả người đàn ông chị ta cướp được cũng nhận ra sự thật phũ phàng đó.
Chị ta vùng chạy khỏi nhà, lao thẳng đến cửa hàng của Xuân Dao như một bóng ma.
Lúc này, cửa hàng Tạ Gia đang rộn ràng chuẩn bị cho đơn hàng lớn giao lên tỉnh. Xuân Dao đang đứng kiểm kê số lượng, Tạ Bình Sinh lẳng lặng bên cạnh khuân vác những thùng hàng nặng trịch. Khung cảnh ấm áp, ngăn nắp đó càng làm Lâm Chi Vân phát điên.
Chị ta vớ lấy một can dầu hỏa để ở góc sân, vừa định tưới lên đống sổ sách trên bàn thì bị Tạ Bình Sinh phát hiện, anh kịp thời tóm chặt tay chị ta, hất văng can dầu ra xa.
- Lâm Chi Vân! Chị định làm cái gì?
- Tao muốn đốt sạch! Đốt sạch cái đống phú quý giả tạo này của tụi mày! Xuân Dao, tại sao mày không nhường tao đến cùng? Tại sao mày lấy đồ tể mà mày vẫn giàu? Mày đã dùng bùa phép gì để cướp đi vận mệnh của tao?
Xuân Dao bước lại gần, ra hiệu cho chồng buông tay. Cô nhìn chị gái mình, ánh mắt không còn giận dữ, chỉ còn lại một sự thương hại sâu sắc.
- Chị Vân, chị vẫn chưa tỉnh ra sao?
- Chị cướp được Trần Hữu Khánh, chị nghĩ là chị cướp được số mệnh bà chủ. Nhưng chị không biết rằng, kiếp trước khi anh Khánh giàu lên, là do tôi đã thức trắng đêm sửa từng bản kế hoạch cho anh ta, là tôi đã đi thuyết phục từng đối tác, là tôi đã bấm bụng tiết kiệm từng đồng để anh ta có vốn xoay vòng.
- Chị chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, muốn hưởng thành quả mà không muốn bỏ công sức. Có cho chị lấy đến mười Trần Hữu Khánh, kết cục cũng sẽ như vậy thôi.
- Chị nghĩ mình lấy nhầm người, thực ra chị thua từ lúc tưởng rằng cướp được đàn ông là cướp được cả cuộc đời của họ.
Lâm Chi Vân nhìn Xuân Dao, môi run bần bật:
- Mày… mày cũng sống lại? Mày biết hết nên mày mới cố tình nhìn tao nhảy xuống hố?
- Tôi không nhìn chị nhảy xuống hố. Chính lòng tham và sự đố kỵ đã đào cái hố đó cho chị. Nếu chị lấy anh đồ tể mà biết tu chí làm ăn, chị đã không khổ. Nhưng chị lại khinh rẻ sự lao động, chị chỉ muốn cướp lấy cái vinh quang của người khác.
Dân làng kéo đến xem ngày một đông. Họ xì xào bàn tán về một Lâm Chi Vân điên dại và một Xuân Dao bản lĩnh. Hình ảnh người chị gái gào khóc giữa vũng dầu hỏa bị đổ, đối lập với người em gái đứng sừng sững giữa cửa hàng làm ăn phát đạt, đã trở thành cái kết cay đắng nhất cho sự phản bội.
Lần đầu tiên, Lâm Chi Vân nhìn em gái mình như nhìn thấy một con quỷ dữ – một con quỷ đã dùng sự tỉnh táo để bẻ gãy mọi ảo mộng của chị ta. Chị ta khuỵu xuống, ôm mặt khóc nức nở, nhận ra mình đã tự tay giết chết cuộc đời mình không chỉ một, mà là hai lần liên tiếp.
Tôi quay lưng đi, không nhìn lại cái dáng vẻ thảm hại đó nữa. Sự trừng phạt lớn nhất dành cho Lâm Chi Vân không phải là nghèo đói, mà là sự thật: Chị ta đã có tất cả trong tay, nhưng vì không có “não”, nên vĩnh viễn không bao giờ giữ được.