Chương 10
Ánh đèn flash dưới khán đài chớp nháy liên hồi, sáng rực cả một góc hội trường lộng lẫy. Lễ trao giải Sáng tạo Y sinh thường niên năm nay vinh danh một công trình nghiên cứu tế bào đột phá.
Vẫn là bục vinh quang ấy, vẫn là những tràng pháo tay giòn giã ấy. Nhưng lần này, người đứng ở vị trí trung tâm, tay nâng cao chiếc cúp pha lê danh giá là Lâm Tri Vi. Dưới khán đài không còn những tiếng xì xào mỉa mai, không còn bóng dáng của Tống Diệc Thành hay Lâm Uyển Nghi. Chỉ có những ánh mắt ngưỡng mộ và nể phục hướng về phía nhà nghiên cứu trẻ tuổi xuất sắc nhất viện.
Ở hàng ghế cuối cùng, Thẩm Ngôn lặng lẽ đứng đó. Anh nhìn cô mỉm cười rạng rỡ trước ống kính, khẽ nâng ly rượu vang trên tay như một lời chúc mừng từ xa, rồi xoay người bước ra khỏi hội trường. Anh biết, thế giới của cô giờ đây lộng lẫy nhưng lại là một pháo đài nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Tri Vi đứng trong ánh hào quang, mọi thứ từng bị cướp đoạt đã ngoan ngoãn quay về đúng vị trí của nó. Danh tiếng, sự nghiệp, tương lai. Cô đã thắng một ván cờ tuyệt đẹp.
Nhưng khi buổi lễ kết thúc, mang theo chiếc cúp nặng trĩu trở về căn hộ vắng lặng, sự sảng khoái của chiến thắng lùi dần, nhường chỗ cho một khoảng không tĩnh mịch. Cô pha cho mình một tách trà, ngồi gục xuống chiếc sô-pha mềm mại. Không có ai để gọi điện chia sẻ, không có ai để ôm chầm lấy mà khóc cười.
Màn đêm buông xuống, ý thức của Tri Vi dần chìm vào giấc ngủ.
Mùi hương ngai ngái quen thuộc tràn vào khứu giác. Tri Vi mở mắt. Xung quanh cô lại là không gian vô tận bị nuốt chửng bởi lớp sương mù đặc quánh, đỏ rực màu máu.
Đan Sa đứng đó, lớp áo choàng rủ xuống như dệt từ khói, đôi mắt đen thẳm phẳng lặng nhìn thấu tâm can cô.
- Ngươi hài lòng chưa?
Giọng nói phi giới tính dội thẳng vào tâm trí Tri Vi, mang theo một chút tò mò và bỡn cợt.
Tri Vi cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Không còn vết sẹo do tai nạn giao thông, không còn cảm giác bất lực đến phát điên của kiếp trước. Cô ngước lên nhìn thẳng vào Đan Sa, giọng nói kiên định, không mang nửa điểm chần chừ.
- Tôi không hối hận. Nếu cho chọn lại một ngàn lần, tôi vẫn sẽ đổi.
Đan Sa khẽ nhướng mày, làn sương đỏ xung quanh cuộn lên như một tiếng thở dài mỉa mai.
- Kể cả khi ngươi phải đẩy những người thật lòng muốn tốt cho mình ra xa? Ngươi có biết chàng trai tên Thẩm Ngôn đó đã thất vọng thế nào không?
- Tôi biết.
Tri Vi đáp, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười buồn bã.
- Nhưng đến bây giờ tôi mới hiểu. Cái gọi là lòng tin vô điều kiện… thứ tưởng chừng như ngu ngốc và yếu đuối nhất trên đời, hóa ra lại là một thứ vô cùng xa xỉ. Chỉ những người chưa từng bị dồn vào chỗ chết mới có tư cách để trao nó ra một cách hào phóng. Còn tôi, tôi đã dùng hết phần xa xỉ đó ở kiếp trước rồi.
Đan Sa trầm ngâm nhìn cô. Lần đầu tiên, trong đôi mắt sâu hút của ranh giới vực thẳm ánh lên một tia tán thưởng thực sự. Ngài vươn ngón tay trong suốt, khẽ chạm vào khoảng không trước mặt, đẩy một luồng khí ấm áp lướt qua gò má Tri Vi.
- Ngươi mất nó để sống. Khả năng tin tưởng không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ bị thực tế bào mòn. Vậy từ nay, hãy học cách lựa chọn, thay vì trao ra mù quáng. Ngươi có thể không còn tin ai vô điều kiện, nhưng ngươi hoàn toàn có quyền chọn tin vào những điều có cơ sở.
Tri Vi đứng lặng người. Học cách lựa chọn, thay vì trao ra mù quáng. Đúng vậy. Cô không thể trở lại làm một Lâm Tri Vi ngây ngốc của ngày xưa, để mặc người ta định đoạt số phận mình. Từ nay về sau, thế giới của cô sẽ đầy rẫy những sự hoài nghi, sẽ luôn có một lưỡi dao giấu trong tay áo. Nhưng chính lưỡi dao đó sẽ cắt đứt mọi cạm bẫy, bảo vệ cô trước những sóng gió của cuộc đời.
- Cảm ơn ngài, Đan Sa.
Tri Vi cúi đầu, một lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng.
- Không tiễn. Chúc ngươi sống tốt với vết sẹo của mình.
Giọng Đan Sa tan dần vào hư không. Màn sương đỏ từ từ tản ra, ánh sáng của buổi bình minh rọi thẳng qua khung cửa sổ kính, đậu lên mí mắt Tri Vi.
Cô choàng tỉnh giấc. Trong phòng chỉ còn lại ánh nắng ấm áp của ngày mới và mùi trà đã nguội lạnh. Tri Vi bước xuống giường, đi đến trước gương. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình – ánh mắt sắc sảo, phong thái điềm tĩnh, và một tâm hồn vĩnh viễn mang theo một vết khuyết.
Cô quay lưng bước ra khỏi phòng, mang theo vết sẹo ấy, tự tin đối mặt với thế giới. Lần này, cô sống để tự cứu mình.