Chương 6 - Ngoại Truyện
Một tháng sau vụ án ở khách sạn Thần Hi.
Tôi ngồi trong một quán cà phê vắng lặng bên cạnh bờ sông, tay lật giở những con số khô khan trong bản báo cáo tài chính mới. Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên, một người phụ nữ mặc áo khoác măng tô dài, đội mũ nồi sụp xuống nửa mặt bước vào.
Cô ấy ngồi xuống đối diện tôi, không cần hỏi han, thản nhiên cầm lấy ly cà phê đen không đường tôi đã gọi sẵn.
“Anh vẫn thích những con số nhỉ, Chu Ninh?”
Tôi không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: “Con số không biết nói dối. Nó sạch sẽ hơn lòng người.”
Người phụ nữ đó bỏ mũ ra, để lộ gương mặt đã được chỉnh sửa lại một chút ở phần cằm và mắt. Cô ấy không còn là “Tô Diệp” của đêm tân hôn đầy mùi máu và thuốc ngủ đó nữa. Tên thật của cô ấy là Lâm Yên.
“Lý Bằng và Vương Vĩ thế nào rồi?” – Tôi hỏi.
“Án tử hình cho cả hai. Cảnh sát tìm thấy dưới nền nhà cũ của Lý Bằng ở quê thêm 4 bộ xương nữa. Em gái tôi… cũng nằm trong số đó.” – Giọng Lâm Yên phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu, nhưng tôi thấy đầu ngón tay cô ấy khẽ run khi chạm vào thành ly.
Lâm Yên nhìn tôi, đôi mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp kính cận của gã kế toán thư sinh: “Tôi vẫn luôn thắc mắc một chuyện. Đêm đó, tại sao anh lại xuất hiện ở khách sạn Thần Hi? Một kế toán cao cấp của tập đoàn tài chính lớn như anh, đáng lẽ phải ở khách sạn 5 sao, chứ không phải cái ổ chuột đó.”
Tôi dừng bút, ngước mắt lên nhìn cô ấy. Đây là câu hỏi mà Lý Bằng trước khi bị hành hình vẫn luôn gào thét trong ngục tối.
“Lâm Yên, cô biết tôi làm nghề gì mà.” – Tôi mỉm cười, nụ cười mà người ta vẫn nhận xét là hiền lành đến mức vô hại. “Kiểm toán. Công việc của tôi là đi tìm những khoản nợ chưa được quyết toán.”
Tôi đẩy về phía cô ấy một phong bì mỏng. Bên trong là ảnh chụp một người đàn ông trung niên béo tốt, gã là trùm cuối của đường dây “Hôn nhân máu”, kẻ mà cảnh sát vẫn chưa chạm tới được vì thiếu bằng chứng tài chính.
“Lý Bằng và Vương Vĩ chỉ là những con tốt đen dùng để ‘vận chuyển’. Còn gã này mới là kẻ thu lợi nhuận thực sự. Hắn đã rửa tiền qua các trung tâm mai mối suốt 5 năm qua.”
Lâm Yên sững sờ: “Anh… anh đã theo dõi bọn chúng từ trước?”
“Tôi không theo dõi bọn chúng. Tôi theo dõi dòng tiền.” – Tôi thu lại bản báo cáo. “Vào đêm đó, nếu cô không xuất hiện, tôi cũng sẽ có cách để khiến Lý Bằng tự tay phá hủy cái thùng ‘đặc sản’ của gã. Sự xuất hiện của cô chỉ là một ‘biến số’ khiến trò chơi kết thúc nhanh hơn dự kiến mà thôi.”
Lâm Yên nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác, giống như đang nhìn một con quái vật còn đáng sợ hơn cả Lý Bằng. “Vậy ra, việc anh mở cửa phòng cho Lý Bằng vào lúc 4 giờ sáng, việc anh dẫn gã xuống xem camera… tất cả đều nằm trong tính toán của anh?”
Tôi không phủ nhận, chỉ đứng dậy thu dọn đồ đạc. “Trên đời này không có sự trùng hợp tuyệt đối. Chỉ có những kẻ săn mồi nghĩ rằng mình đang đi săn, mà không biết rằng phía sau chúng còn có những kẻ đang cầm bảng cân đối kế toán để định giá mạng sống của chúng.”
Trước khi bước ra khỏi quán, tôi dừng lại, nói nhỏ: “Lâm Yên, em gái cô nợ thế gian một mạng người, nhưng kẻ gây ra chuyện đó đã phải trả giá bằng cả một đường dây. Bản quyết toán này… coi như đã cân bằng.”
Tôi bước đi trong ánh nắng ban mai, để lại Lâm Yên ngồi đó với sự bàng hoàng.
Lý Bằng nghĩ mình là thợ săn. Lâm Yên nghĩ mình là kẻ báo thù. Còn tôi? Tôi chỉ là một gã kế toán đi thu hồi những món nợ đã quá hạn.
“Kẻ ác sợ cảnh sát, nhưng kẻ ác thông minh lại sợ nhất là những người bình thường có thói quen tính toán tỉ mỉ. Bởi vì khi họ bắt đầu đặt bút, cái giá bạn phải trả thường là tất cả những gì bạn có.”