Chương 4
Tôi đứng chôn chân trong phòng mình, tim đập thình thịch như đánh trống. Tấm ảnh trong tay hơi ẩm vì mồ hôi.
Dãy số “103 – Thần Hi. Cứu tôi” như một lời nguyền rủa. Tại sao cô ta lại chọn tôi? Một kẻ lạ mặt vừa gặp vài tiếng đồng hồ? Hay vì trong cái khách sạn toàn những kẻ tâm xà này, một gã kế toán có vẻ ngoài thư sinh như tôi là hy vọng duy nhất?
Tôi liếc nhìn qua khe cửa. Hành lang vắng lặng. Lý Bằng và Vương Vĩ chắc chắn đã xuống hầm để lấy xe, bắt đầu cuộc truy đuổi “chiếc xe trắng” ma quái kia.
Tôi hít một hơi thật sâu, khoác vội chiếc áo gió, lách mình ra ngoài. Tôi không đi thang máy – quá rủi ro. Tôi chọn lối cầu thang bộ thoát hiểm, bước chân nhẹ hẫng như một con mèo đêm.
3:45 Sáng – Tầng 1
Khác với vẻ hào nhoáng giả tạo ở tầng 3, tầng 1 của khách sạn Thần Hi bốc lên mùi ẩm mốc của những căn phòng không có cửa sổ. Phòng 103 nằm cuối hành lang, khuất sau một xe đẩy chứa khăn trải giường bẩn.
Cộc. Cộc.
Tôi gõ khẽ. Không có tiếng đáp lại.
“Tô Diệp? Là tôi, Chu Ninh ở phòng đối diện đây.” – Tôi thì thầm vào khe cửa.
Một tiếng cạch nhỏ xíu. Cánh cửa mở hé, một bàn tay lạnh ngắt chộp lấy cổ áo tôi, kéo mạnh vào trong.
Căn phòng tối om. Mùi nước hoa nồng nặc tối nay đã biến mất, thay vào đó là mùi sát trùng y tế nhàn nhạt. Tô Diệp đứng đó, gương mặt dưới ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ thông gió trông xanh xao như một bóng ma.
Cô ta không còn mặc chiếc váy đen thanh lịch lúc nãy. Thay vào đó là bộ đồ công nhân màu xanh thẫm – bộ đồ dự phòng của Lý Bằng.
“Anh thông minh hơn tôi tưởng đấy, Chu Ninh.” – Giọng cô ta lạnh lùng, không chút gì là sợ hãi hay cầu cứu.
“Cô không lên chiếc xe trắng đó.” – Tôi khẳng định, mắt quan sát vết thương đang được băng bó sơ sài trên cánh tay cô ta. “Người lên xe là ai?”
Tô Diệp nhếch môi, nụ cười đầy sự giễu cợt:
“Một con búp bê silicon tôi đặt sẵn, đội tóc giả và mặc váy của tôi. Chiếc xe đó là dịch vụ vận chuyển tự động tôi đã hack lịch trình. Lý Bằng và Vương Vĩ sẽ mất ít nhất hai tiếng để nhận ra họ đang đuổi theo một đống nhựa vô tri.”
Tôi lạnh sống lưng. Người phụ nữ này không phải là con mồi. Cô ta là một đạo diễn tài ba.
“Tại sao phải cứu cô? Lý Bằng nói cô là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, đã lấy đi thứ không nên lấy của bọn chúng.”
Tô Diệp tiến lại gần, đôi mắt sắc như dao nhìn thẳng vào tôi: “Anh tin lời một kẻ giết người hàng loạt sao?”
Tôi khựng lại: “Giết người hàng loạt?”
Tô Diệp ném một cuốn sổ tay nhỏ lên giường. Đó là một cuốn sổ bọc da cũ kỹ, bên trong kẹp đầy những mẩu tin cắt từ báo giấy:
- “Phụ nữ mất tích sau khi xem mắt tại Hà Giang…”
- “Tìm người nhà: Cô gái đi xuất khẩu lao động rồi bặt vô âm tín…”
- “Phát hiện thi thể không nguyên vẹn tại khu công nghiệp bỏ hoang…”
“Lý Bằng không cần tiền sính lễ. Hắn cần ‘nguồn hàng’.” – Tô Diệp nghiến răng. “Cái trung tâm mai mối của Vương Vĩ thực chất là một cái phễu lọc. Chúng tìm những phụ nữ không thân thích, có quá khứ phức tạp, lừa cưới rồi đưa về quê… nhưng thực chất là bán sang biên giới hoặc tệ hơn là vào những lò mổ nội tạng chui.”
Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn lên. Hóa ra cái thùng giấy “đặc sản” chứa đầy quần áo cũ của phụ nữ kia không phải là đạo cụ, mà là di vật của những nạn nhân trước đó.
“Tôi không lừa tiền của hắn.” – Tô Diệp tiếp tục, giọng run lên vì căm phẫn. “Tôi tiếp cận hắn để tìm em gái tôi. Con bé đã biến mất sau một cuộc hôn nhân do Vương Vĩ môi giới một năm trước.”
Sự thật kinh hoàng
Tôi nhìn vỉ thuốc ngủ trong túi mình. “Vậy vỉ thuốc này…?”
“Là để dành cho tôi.” – Tô Diệp nhìn vỉ thuốc. “Tối nay, nếu tôi không giả vờ uống rượu rồi lẻn đi sớm, giờ này tôi đã nằm trong cái thùng giấy kia, bị đánh thuốc mê và vận chuyển đi như một món hàng.”
Bỗng nhiên, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Cậu em, đừng có mở cái thùng giấy đó ra nhé. Có những bí mật mà người chết mới giữ được kín. Tôi đang quay lại khách sạn lấy đồ để quên đây.”
Là Lý Bằng. Hắn đã nhận ra chiếc xe trắng là mồi nhử. Hắn đang quay lại.
Tô Diệp chụp lấy tay tôi: “Hắn không chỉ quay lại lấy đồ. Hắn quay lại để xóa dấu vết. Và dấu vết lớn nhất bây giờ… chính là anh, người đã lỡ thấy cái thùng giấy đó.”
Tiếng động cơ ô tô gầm rú ngoài sân khách sạn. Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở sảnh tầng 1.
Lý Bằng không đi thang máy. Hắn đang đi kiểm tra từng phòng một ở tầng 1.
Bịch. Bịch. Bịch.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng 103.
“Chu Ninh, tôi biết cậu ở trong đó với cô ta.” – Giọng Lý Bằng vang lên, thấp và nhầy nhụa như tiếng rắn bò trên bùn. “Ra đây đi, tôi sẽ tính cho cậu giá ‘môi giới’ thật tốt.”
Tôi nhìn Tô Diệp. Cô ta rút từ sau lưng ra một con dao găm nhỏ, ánh mắt không còn sự cầu cứu mà chỉ còn sát khí.
“Anh có dám đánh cược mạng sống của mình không, kế toán?”